Nay cơ thể Chung Nhạc đã bị tinh khí thần thú đồng hóa về trạng thái Long tướng, không kịp luyện hóa lượng tinh khí tràn ngập trong cơ thể khiến cơ thể hắn đã vô cùng quá tải.
Mà tinh thần lực trong thức hải hắn đã gần cạn sạch, nếu để tinh thần lực cạn kiệt thì coi như tu vi mất hết.
Đây là hai tầng nguy hiểm, một là đồng hóa thành Long tướng, hai là tự phế bỏ tu vi thực lực!
Tân Hỏa dẫu sao cũng có tinh mắt, chỉ nhìn cái là thấy rõ hiểm cảnh mà Chung Nhạc đang ở. Biết bản thân quá vội vàng, làm Chung Nhạc trực tiếp thoát thai, lại không ngờ tu vi tinh thần lực của Chung Nhạc còn chưa đuổi kịp.
Tân Hỏa hít vào một hơi thật sâu, nhìn những miếng gạch xanh, ngọc bản, cột trụ không ngừng tung bay, nhanh chóng hình thành một tòa cung điện Thiên đế ngày càng cao, càng bao la hùng vĩ, không khỏi lầm bẩm:
– Kẻ này định liều mạng rồi! Đồng thời dốc hết khả năng khiến Toại Hoàng và Hỏa Kỷ Cung trở nên hoàn mỹ, sẽ tạo ra gánh nặng rất lớn cho đầu óc, không biết liệu não hắn có nổ tung ra không…
Đồng thời quan tưởng Toại Hoàng và Hỏa Kỷ Cung làm cho hai thứ này trông càng thêm rõ nét, trở nên chân thật hơn, tất sẽ khiến tốc độ luyện hóa tinh khí thần thú nhanh hơn, nhưng tải trọng với đầu óc cũng thật lớn. Tân Hỏa không cho rằng Chung Nhạc có thể đồng thời quan tưởng hai đại thần thánh này. Nhất là lúc này khi huyền cơ chứa trong Đại Nhật Kim Ô không ngừng rót vào trong đầu Chung Nhạc, có nhiều thông tin nhiễu tạp ấy quấy nhiễu, khiến việc quan tưởng khá là khó khăn.
Tân Hỏa bay ra khỏi thức hải hắn, vô cùng khẩn trương nhìn đầu Chung Nhạc.
– Bùm!
Ngọn lửa nhỏ kinh hồn táng đảm kêu lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)