Ba ngày sau, vẻ ngoài của Chung Nhạc đã thay đổi, hắn biến thành đầu long tướng, mình người, trông rất kỳ quái. Thân hình hắn cũng trở nên cao lớn, tới hơn một trượng, trông có vẻ gầy đi, lưng đeo Liêu Nhận dài bảy thước, được gắn chuôi gỗ dài ba thước, trông cả người và đao trở nên phiêu dật xuất trần, không giống nhân tộc Đại Hoang nữa, mà giống một thiếu niên Long tộc. Nay đang là mùa đông, bên ngoài Đại Hoang đã có tuyết rơi mấy ngày liền. Chung Nhạc dùng tinh thần lực trộm từ chỗ Thủy Đồ thị được mấy chiếc áo lông chồn và da thú khoác lên người, gia đình mà bị hắn trộm kia hẳn là giàu có, bởi lông chồn và da thú này cực kỳ tinh xảo, Chung Nhạc mặc lên người trông hắn có vẻ quý khí. Đặc biệt là lúc này hắn đang mình người đầu rồng, cổ lại quấn một chiếc áo lông trắng muốt, nên trông hắn lại càng phú quý.
Sở dĩ hắn không hoàn toàn biến về bộ dáng trước đây, đó là vì tinh khí thần thú trong cơ thể hắn quá nhiều, mà nội đan thần thú lại đang không ngừng tiết ra tinh khí, hơn nữa nội đan lại nằm trong thức hải ở mi tâm, nên đầu hắn vẫn chưa biến lại đầu người được.
Hiện giờ hắn đã tới khu vực giữa Đại Hoang và Hãm Không Thành, Đại Nguyên Hoang Địa.
Liên tục ba ngày, hắn không gặp bất cứ Yêu tộc hay Nhân tộc nào, có thể thấy được Đại Nguyên Hoang Địa này hoang vắng tới cỡ nào.
– Tân Hỏa, từ đây tới chỗ truyền tống trận còn bao xa?
Chung Nhạc cất bước đi, một bước dài tới mười trượng, nhìn như thảnh thơi dạo chơi, nhưng tốc độ của hắn lại nhanh vô cùng.
Ba ngày nay hắn đã đi được hơn vạn dặm, cảm ứng của Tân Hỏa về truyền tống trận cũng càng lúc càng rõ ràng, đã có thể đoán được khoảng cách với truyền tống trận.
Tân Hỏa đáp:
– Với tốc độ hiện tại thì phỏng chừng còn bốn, năm ngày nữa là tới chỗ truyền tống trận.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


