- Mặc dù sư tôn an bài ung dung, không có nửa điểm sai lầm, nhưng tinh thần thủy chung vẫn luôn thiếu hụt, phản ứng cũng không nhanh bằng trước đây. Sư tôn không nên giấu ở trong lòng, vẫn là nói ra mới có thể khiến cho chính mình giải tỏa!
Vân Quyển Thư trầm mặc, sắc mặt trở nên có chút âm trầm, Linh Giải Ngữ cũng không dám hỏi lại nữa.
Một hồi lâu sau, Vân Quyển Thư đột nhiên phun ra một ngụm trọc khí, ngữ khí vắng lặng nói:
- Thư sinh lực yếu, nhưng trong lòng có hào khí, biến văn chương trong lồng ngực thành trí tuệ, kiếm trảm Thần Ma. Năm xưa lúc ta còn là thư sinh yếu nhược, đầu tiên gặp được vợ ta, về sau lại gặp được Mặc sư đệ. Chúng ta đều là Nhân Tộc, mỗi người cơ duyên xảo hợp đạt được một quyển Thiên thư. Lúc đó, Nhân Tộc ti tiện là lương thực gia súc nô lệ của các tộc, mà Nông Hoàng đã già, chúng ta uổng có một thân tài học lại không thể trợ giúp gì cho chủng tộc, lại cảm thấy bằng một thân tài học của chúng ta, hẳn là có thể cứu giúp Nhân Tộc trong nguy nan!
Hắn thấp giọng mỉm cười, nói:
- Ta một lòng muốn thuyết phục Mặc sư đệ, để hắn tới trợ giúp ta, đấu trí đấu tài với hắn vô số lần. Hắn mặc dù đã thua nhưng vẫn rất quật cường, kiên định ý nghĩ của chính mình. Hắn cảm thấy hắn làm mới là đúng, ta cảm thấy ta làm mới là đúng, vợ ta cũng cảm thấy nàng làm mới là đúng, cả hai chúng ta đều là sai. Ba người chúng ta mỗi người lựa chọn một vị Đại Đế, toàn lực phụ tá bọn họ, ước định tương lai bất luận người nào thắng, đều sẽ mưu phúc cho Nhân Tộc, khiến cho Nhân Tộc không còn là thức ăn, không còn là gia súc, không còn là nô lệ. Ta còn nhớ rõ Mặc Ẩn từng nói với ta, nếu hắn giết chết quá nhiều đại tướng của Chủ công ta, nếu tương lai ta thắng rồi, vậy thì hãy xử tử hắn, lăng trì, diệt hồn… hắn đều chẳng quan tâm. Hắn chỉ cầu Nhân Tộc tương lai sinh ra có thể có một xuất thân tốt, không cần ngày ngày đều lo lắng sẽ bị ăn tươi!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
