Táng Linh Thần Vương tiếp lấy tấm phù văn kia, trầm ngâm một lúc lâu, thủy chung khó có thể quyết đoán. Tứ Diện Thần giao tấm phù văn này cho hắn, sức dụ dỗ đối với hắn quả thật là không gì sánh nổi. Hắn thân là Tiên Thiên Thần Ma, năm xưa thần phục Chung Nhạc cũng là vì tình thế bức bách, sự bất đắc dĩ, phải định ra Khế ước Hỗn Độn với Chung Nhạc, trở thành thần tử của Chung Nhạc.
Chung Nhạc đối đãi hắn không tệ, sau khi xưng Đế, nhất thống thiên hạ, phong hắn làm Luân Hồi Vương, chưởng khống một trong Tam Đại Thánh Địa của khu Luân Hồi thứ bảy, địa vị cao thượng, cực kỳ quan trọng. Đồng thời giao cho hắn tám trăm Đại Đế, để hắn ngự sử, có thể nói là chưởng khống binh đoàn lớn nhất thiên hạ.
Địa vị của hắn ở trong Hoàng Triều có thể nói là chỉ dưới một người, gần với Thái Hoàng Chung Nhạc.
Cho dù có gặp mặt Lôi Trạch, Hoa Tư tồn tại bậc này, hắn cũng chỉ cần xưng một tiếng đạo hữu, không cần hành lễ yết kiến.
Lúc này, một nàng thiếu nữ chợt đi tới, mỉm cười nói:
- Sao Phụ vương lại mặt ủ mày chau, có chuyện gì khó xử, có thể để cho nữ nhi giúp Phụ vương giải ưu hay không?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)