- Cao tám trượng, bề ngang tám trượng? Có nhân tộc như thế à?
Bốn người bọn Long Xuân Nhi nhìn nhau, trong bụng kinh hãi:
- Người như vậy không phải là hình vuông sao? Nhân tộc trong Đại Hoang đều như vậy sao?
- Như thế thì đó là cua thành tinh chứ?
Chung Nhạc dở khóc dở cười, rõ ràng là yêu tộc không hiểu nhiều về Chung Nhạc của nhân tộc. Trận chiến của Chung Nhạc ở Hiếu Mang Thần Miếu cũng là trong bí cảnh nên chẳng mấy người ghi lại bộ dạng của hắn để lưu truyền.
Cường giả Hiếu Mang Thần Miếu đương nhiên sẽ không đem chuyện xấu mặt của mình ra nói. Thế nên sự tích của Chung Nhạc lưu truyền ra ngoài đều là tin đồn, càng truyền càng huyền ảo.
Thanh Hà nghĩ bụng:
- Thực lực này thì gần như vô địch Khai Luân Cảnh rồi. Không biết bản lĩnh của tên Chung Nhạc kia so với hắn thế nào. Thật muốn thấy cảnh tượng “song Nhạc” chiến đấu quá!
Nàng ta cũng có chút kinh hãi, từ khi “Long Nhạc” tuyên bố bế quan tới giờ cũng chỉ mới nửa năm mà hắn lại tiến bộ vượt bậc như vậy, với nàng mà nói đúng là thực lực thâm sâu khó lường!
Con thuyền bay trên không, đi qua những tầng mây trắng xóa. Sau hơn chục ngày, con thuyền còn cách Hãm Không Thánh Thành chỉ chưa tới nghìn dặm. Đến giờ vẫn là tháng Chạp mùa đông lạnh lẽo. Phi hành trên không trung rất lạnh, nhưng họ đều không phải người bình thường, cái lạnh này vẫn có thể chịu đựng được.
Chung Nhạc đột nhiên đứng dậy, nhìn về phía trước, sắc mặt có chút nặng nề, nói nhỏ:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

