Lời vừa của hắn nói ra, bên phía Hiếu Mang Thần Miếu nhất thời một mảnh xôn xao, đám người bên dưới liền châu đầu ghé tai, nghị luận xôn xao. Ba gã Luyện Khí Sĩ Uẩn Linh Cảnh bọn Thích Phong lại càng kinh ngạc bất định. Trong lòng Thích Phong có chút thất lạc, thất thanh nói:
Phong Sấu Trúc lắc đầu, nhẹ giọng nói:
- Kẻ thức thời tự biết chính mình! Đám người Thích Phong ở trong Kiếm Môn ta, tư chất ngộ tính thuộc về thượng lưu, đối phó Luyện Khí Sĩ Uẩn Linh Cảnh bình thường đã đủ rồi, nhưng đối phó Luyện Khí Sĩ Uẩn Linh Cảnh của Thần Tộc lại không có khả năng này. Động thủ khó tránh khỏi có chút tử thương, không bằng chủ động từ bỏ!
Đám Luyện Khí Sĩ các Đại Thần Tộc lần này tới đây quan chiến cũng không ít, nghe hắn nói vậy, cũng có chút khinh bỉ, mỉm cười nói:
- Còn chưa so đấu đã chủ động nhận thua rồi? Khó trách Nhân Tộc chính là chủng tộc ti tiện nhất!
Sắc mặt ba người Thích Phong đỏ lên, siết chặt nắm tay. Điền Duyên Tông liếc mắt nhìn bọn họ, hạ giọng nói:
- Các ngươi không cần để ý! Thắng bại là chuyện thường! Sau này cố gắng khắc khổ tu hành, tương lai vượt qua Hiếu Mang Thần Tộc là được!
Tả Tương Sinh gật đầu, nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)