– Chung sư huynh, mời!
Thủy Thanh Nghiên cười dài đón Chung Nhạc vào động phủ của chính mình, không hề có một chút bộ dáng cừu nhân gặp lại đặc biệt đỏ mắt nào cả, cười khanh khách, nói:
– Chung sư huynh quả nhiên là rất tin người, có thể ứng ước tới đây. Ánh trăng đêm nay thật đẹp! Có vầng trăng cùng giai nhân làm bạn, Chung sư huynh có cảm thấy ý loạn tình mê hay không?
Chung Nhạc đi theo sau lưng nàng tiến vào động phủ, ngẩng đầu nhìn lên. Chỉ thấy vầng trăng treo trên đỉnh đầu, mơ hồ có thể thấy được hình dáng núi non trên mặt trăng, thật sự vô cùng sáng rọi.
Chung Nhạc tán thán một tiếng, sau đó thản nhiên nói:
– Vầng trăng thì đúng là có, nhưng giai nhân thì lại chưa chắc. Về phần cái gì mà ý loạn tình mê, lại càng là lời nói vô căn cứ!
Thủy Thanh Nghiên cùng với hắn sóng vai đi vào, mang theo làn gió thơm nhàn nhạt. Ánh mắt giai nhân khẽ lưu chuyển, mỉm cười nói:
– Sư huynh chiếm được Linh của Hiếu Sơ Tình sư muội, để cho ánh trăng này chiếu rọi một chút, có lẽ cũng rất có lợi đối với tu vi a!
– Ta không hiểu sư muội đang nói cái gì!
Chung Nhạc cười hắc hắc, nói:
– Nói thật ra, nói chuyện với sư muội vị Thiên Tượng Lão Mẫu vạn năm trước này, lại gọi ngươi là sư muội, trong lòng ta quả thật lo lắng bất an!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)