– Trận tỉ thí Long Hổ Bảng này có lẽ là để giành đệ nhất Uẩn Linh Cảnh, Thoát Thai Cảnh, và Khai Luân Cảnh. Còn giữa các đường chủ thì là đệ nhất Linh Thể Cảnh, Đan Nguyên Cảnh, thậm chí là Pháp Thiên Cảnh chắc là giữa bốn đại cao thủ Kiếm Môn rồi.
Chung Nhạc trở về nội môn, thấy không khí trong nội môn tốt hơn rất nhiều so với khi hắn rời khỏi đây. Các nội môn đệ tử chiến ý ngất trời, đều đang chăm chỉ tu luyện, thách đấu với cao thủ trên Long Hổ Bảng thường xuyên như cơm bữa!
Trong thời gian ngắn như vậy, tu vi thực lực của luyện khí sĩ nội môn đã được nâng lên rất nhiều, có sự thay đổi lột xác so với lúc hắn rời đi.
– Áp lực mà thần tộc gây cho luyện khí sĩ Kiếm Môn đã khiến họ bắt đầu biết phấn đấu rồi.
Trên đường tới động phủ của mình Chung Nhạc đã thấy ba trận đấu giữa các luyện khí sĩ, đứng lại quan sát một lúc, nghĩ bụng:
– Chỉ là, tuy giờ họ đang rất hăng hái, thực lực cũng hơn trước rất nhiều, nhưng vẫn còn thiếu sự rèn luyện sinh tử, không tàn khốc như sự cạnh tranh ở yêu tộc, chiến ý đủ nhưng sát ý thì chưa đủ.
– Để các đệ tử nội môn đấu với thần tộc thì vẫn còn non nớt, nhưng đúng là họ cần một trận sóng gió.
Hắn nghĩ bụng, không hề nghĩ bản thân hắn và những luyện khí sĩ nội môn kia cùng lứa tuổi.
Hắn đã lâu không về động phủ, hoa viên không có ai dọn dẹp, cỏ dại mọc um tùm, che khuất cả hoa.
Chung Nhạc cầm dụng cụ vào hoa viên, cẩn thận nhổ cỏ, bón phân cho hoa, rồi dẫn nước tới tưới. Bận rộn nửa ngày còn chưa xong việc thì nghe bên ngoài có tiếng gọi cửa.
Chung Nhạc cầm cuốc đi ra mở cửa, cười:
– Thì ra là mấy vị sư muội, mời vào mời vào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


