Chiếc thuyền kia nhẹ nhàng dừng lại một chút, nữ tử chèo thuyền kia khẽ cười nói:
Một vị Luyện Khí sĩ Khai Luân cảnh khác cũng tay cầm kiếm, cắt lấy đầu mình.
Kiếm hắn mới chỉ cắt một nửa cổ mình, đột nhiên tỉnh lại, vội vàng hét lớn một tiếng, quay người chạy như điên.
– Mị Mị yêu âm, Mị Mị yêu âm.
Vị Luyện Khí sĩ yêu tộc kia hoảng sợ rống to, mạnh mẽ bịt hai tai mình lại, muốn đâm thủng màng nhĩ của mình, nhanh chân chạy trốn, chạy ra khỏi mười dặm. Đột nhiên thân thể vị Luyện Khí sĩ yêu tộc này đứng lại, đưa tay chém đứt cổ mình, thi thể không đầu quay người lại, đi về phía chiếc thuyền trên hồ kia.
Cảnh tượng này vô cùng quỷ dị, hai cỗ thi thể không đầu mang theo đầu mình đi tới chiếc thuyền trong hồ, dâng cái đầu mình cho nữ tử trên thuyền kia.
Hai tay Chung Nhạc run rẩy, đầu ngón tay không ngờ lại xuất hiện một đạo kiếm khí, bàn tay run run, nhịn không được mà nâng lên, muốn cắt lấy cái cổ của mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
