- Tân Đế đăng cơ, tất sẽ có lợi ích không nhỏ!
Một vị Tộc lão khác vuốt chòm râu thật dài, tên là Phục Bảo Điền, bộ dáng lão thành nói:
- Tộc trưởng dù sao vẫn còn trẻ, chưa từng nhìn thấy qua chốn phồn hoa bên ngoài. Nhưng chúng ta đều đã từng thấy qua! Bên ngoài thiên tài địa bảo hưởng dụng bất tận, bên ngoài mỹ nữ tuấn nam nhiều đếm không xuể! Tộc trưởng buồn chán ở nơi này mấy vạn năm, mấy bộ xương già chúng ta ngược lại có thể dẫn Tộc trưởng ra ngoài khoái hoạt một phen!
Lại có một vị Tộc lão mặt đầy sát khí, tên là Phục Bảo Khải, cười lạnh nói:
- Năm xưa chúng ta vì tiêu diệt Phục Hy… phá hủy Thời đại Địa Kỷ, lập được bao nhiêu công lao hãn mã? Bỏ ra bao nhiêu tâm huyết? Hừ! Là chúng ta đã trợ giúp lão già kia, đánh xuống phiến giang sơn lồng lộng này, là chúng ta đã giúp bọn họ thắng được trận chiến đó. Con mẹ nó! Đợi tới lúc hưởng phúc, liền vứt bọn lão tử sang một bên, trấn áp chúng ta ở nơi này. Một chút phúc lợi gì, một kiện bảo bối gì cũng đều không có phần của chúng ta! Chúng ta không đi tranh nữa, không đi cướp nữa, liền con mẹ nó đều chết già ở nơi này rồi!
Hắn vừa nói như vậy, những Tộc lão khác cũng đều oán khí xung thiên. Lão bà Phục Bảo Nhi kia ngữ khí hung ác nói:
- Lão nương đánh hạ ra giang sơn, nhưng chính mình lại không có phúc hưởng thụ, ngược lại giống như kẻ phản bội vậy, bị nhốt ở nơi này! Lão nương đã chịu đủ rồi! Tộc trưởng, ngươi lần này cho phép cũng được, không cho phép cũng được, đều không phải do ngươi quyết định!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
