Âm Phần Huyên càng quan sát nàng Thần Nữ bên cạnh chính mình, lại càng kinh ngạc tán thán. Quá đẹp! Thế gian hẳn là không có nữ tử bậc này! Nàng hẳn chỉ là tồn tại trong tưởng tượng, tuyệt đối không có khả năng từ trong tưởng tượng đi vào hiện thực.
Nhưng chúng sinh trải qua tế tự hàng trăm vạn năm, thậm chí càng lâu hơn nữa, khiến cho tưởng tượng đã biến thành hiện thực, sáng tạo ra một tôn Tiên Thiên Thần, một tôn Thần Nữ hoàn mỹ không tỳ vết. Dung mạo của nàng khiến cho người ta đố kỵ, chỉ là lại không thể nói tới hận, không thể nói tới cừu thị. Nàng rất khó khiến cho người ta hận, rất khó khiến cho người ta cừu thị, chỉ là ghen tỵ tại sao lại có một nữ tử hoàn mỹ như vậy.
Bất quá, đối với nàng Nguyệt Thần này, vẻ đẹp của nàng không quan hệ gì với nàng, vẻ đẹp của nàng là do chúng sinh sáng tạo ra. Nàng là nữ tử tốt đẹp nhất do chúng sinh huyễn tưởng ra, vẻ đẹp của nàng là do chúng sinh ban tặng.
Âm Phần Huyên và nàng Nguyệt Thần này tiếp xúc trong chốc lát, đột nhiên nhất thời yên lòng, khẽ mỉm cười, trong lòng không còn chút ghen tuông nào nữa.
- Phu quân say mê nàng là say mê đối với cái đẹp, nhưng chung quy cũng sẽ từ trong vẻ đẹp không có khả năng tồn thế kia đi ra, đối mặt với hiện thực. Loại vẻ đẹp của Nguyệt Thần này, sẽ chỉ khiến cho hắn tôn kính mà không thể gần gũi, không đành lòng khinh nhờn, không dám khinh nhờn. Hơn nữa, nhìn hắn mặc dù có chút si mê, nhưng còn chưa tới trình độ thấy đẹp quên nghĩa!
Đột nhiên, bên ngoài truyền vào thanh âm của gã Thần tướng Âm Khang thị:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



