Chung Nhạc bật cười, chư thần thả cầu xuống nối liền với con thuyền cổ, dẫn vị thần ma trẻ tuổi này lên thuyền. Một vị thần tướng cười:
- Chúa công nhà ta chính là người, ngươi tới tìm chúa công nhà ta sao?
Thần ma trẻ tuổi kia nhìn Chung Nhạc, gãi đầu:
- Người? Ủa, nhiều người thế!
Bên cạnh Chung Nhạc có rất nhiều tướng lĩnh nhân tộc trong vũ trụ cổ xưa, đúng là dọa hắn giật mình, nghĩ bụng:
- Lão tổ tông hồ đồ, nhiều người như vậy thì ta phải giao Hỗn Độn Thần Quả cho ai? Có mỗi một quả, mà nhiều người thế này, chia ra cũng không được… Hơn nữa ta phải quan sát ai?
- Ta là Hỗn Độn Vũ của Hỗn Độn thị, đem tới một quả Hỗn Độn Thần Quả muốn làm bộ hạ. Dám hỏi ai là thủ lĩnh?
Âm Phiền Huyên vội nói với Chung Nhạc:
- Hỗn Độn thị là một trong hai mươi tư đế tộc, rất thần bí, tử đệ chủng tộc họ rất ít khi hoạt động bên ngoài, đều chỉ ra ngoài khi loạn thế. Bởi vậy với ngoại giới mà nói, Hỗn Độn thị xuất hiện là thiên hạ đại loạn, loạn như hỗn độn vậy.
- Giờ thiên hạ đã loạn, sau này sẽ còn loạn hơn, nhưng việc này không liên quan gì tới Hỗn Độn thị.
Chung Nhạc cười:
- Lẽ nào lại đổ tội đó lên đầu Hỗn Độn thị. Hỗn Độn huynh, ta chính là thủ lĩnh ở đây, Tiên Thiên Cung Tả Quân Vương Dịch Phong, giờ là thống soái Trấn Thiên Quan, cũng là nhân tộc.
Hỗn Độn Vũ thở phào, cười:
- Vậy thì có thể ta đến tìm ngươi rồi. Quả Hỗn Độn Thần Quả này cho ngươi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

