Đạo Giới bị hủy diệt hoàn toàn, trong sự hủy diệt đó, Lôi Trạch cổ thần và Hoa Tư cổ thần xông vào cứu đi mấy vị Thần Vương Hậu Thổ nương nương. Thủy Long dung nhập vào con thuyền, chở lạc ấn của những vị Thần Vương đó lao ra khỏi Trấn Thiên Phủ, vào Tử Vi, biến mất tung tích.
Con thuyền này ẩn mình đợi thời cơ, đợi khi có người phát hiện ra nó, đọc đạo ngữ cổ xưa, đánh thức vị chúa tể, tái hiện ân oán bị chôn vùi trong Trấn Thiên Phủ, đào lên thù hận đã bị vùi lấp.
Còn “hắn”, cùng những vị lão Thần Vương trung thành bị chôn vùi tại nơi đây, đợi con thuyền kia tới.
Đạo hữu của hắn, thuộc hạ của hắn, những cổ thần đã vì hắn mà bỏ mạng, sẽ không chết oan, hắn còn phải hồi sinh họ, bất luận phải trả giá thế nào!
Chung Nhạc cảm giác trong lồng ngực “hắn” chất đầy nộ hỏa, nộ hỏa muốn thiêu đốt cả vũ trụ, tẩy sạch mọi tội ác trên thế gian này!
“Hắn” có thể trở thành chúa tể của vũ trụ này không phải dựa vào việc “hắn” đủ cổ xưa, không phải vì “hắn” có tầm nhìn xa, không phải vì trí tuệ của “hắn”, mà là dựa vào thủ đoạn mạnh và độc của “hắn”!
Đột nhiên, cảnh tượng trước mắt hắn tách ra, không còn là góc nhìn của Đại Tư Mệnh nữa, không phải vũ trụ hồng hoang cổ xưa nữa. Hắn vẫn đứng trong thế giới bị hủy diệt, trời đất sụp đổ vẫn là trời đất đó, tế đàn vẫn là tế đàn đó, trước mắt hắn vẫn là Lục Đạo Giới Châu.
Hắn vẫn là hắn, là thiếu niên nhân tộc đi ra từ một thôn làng nhỏ, là bán huyết Phục Hy, không phải Đại Tư Mệnh.
Xương cốt Đại Tư Mệnh vẫn đứng trong trung tâm tế đàn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



