Trên tế đàn khổng lồ này lại có nhiều Tiên Thiên Thần Vương chết đến vậy, tình hình thật sự quỷ dị.
Nói họ không chết một cách bình thường là vì trên người họ đều có vết thương chí mạng, hơn nữa vết thương hầu như cùng một vị trí.
Giống như Bát Hoang Thần Vương, đầu họ bị xuyên thủng từ trước ra sau. Thương thế này trực tiếp lấy mạng họ, khiến Tiên Thiên Thần bất tử bất diệt cũng thân tử đạo tiêu, hồn bay phách tán!
Chấn động kỳ quái truyền tới, chấn động đại đạo trong cơ thể mấy người Chung Nhạc, Thái Phùng, khiến đồ đằng đại đạo của họ trở nên hỗn loạn.
Chung Nhạc lập tức chú ý được rằng luồng chấn động này truyền tới từ trung tâm tế đàn, nhưng ở đó có đại đạo của chúa tế thời đại Hắc Ám ngăn cản, không nhìn ra là thứ gì đang phát ra chấn động.
Hắn cảm nhận được tử khí nặng nề chưa từng thấy phát ra từ tế đàn đó.
Cho dù là trong Địa Ngục Luân Hồi thì cũng không có tử khí nặng như vậy. Địa Ngục Luân Hồi tuy là nơi của vong linh, nhưng cũng là nơi luân hồi, vong hồn đi qua Minh Hải chuyển thế hồi sinh, thai nghén sinh mệnh mới, vì thế tử khí và sinh khí đều tồn tại.
Còn ở đây chỉ đơn thuần là tử khí, Tiên Thiên Thần Ma tử vong, chúa tế của thời đại Hắc Ám tử vong, thiên địa đại đạo tử vong, thiên địa tử vong, vũ trụ điêu linh.
Ở đây không có bất cứ nơi nào có sức sống.
Nhưng Thái Phùng, Lung Điệt bọn họ ánh mắt đều nhìn tay của những cỗ Đạo Cốt kia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



