Chung Nhạc giật mình, một chỉ tay của Phục Thương lại xuyên thủng được cả mảnh vỡ không gian, thực lực này đúng là cường hãn đến khó tin!
Đế Quân như Lung Điệt tuy không thể đọ được với cường giả Đế cấp, nhưng nếu vây công thì cũng có khả năng uy hiếp tới cường giả Đế cấp.
Nhưng bốn người họ liên thủ cũng không thể chống chọi được với Phục Thương!
- Đáng tiếc Phục Thương chỉ có khả năng nhưng không hoài bão, có sức mạnh nhưng không nhìn xa, có tư chất mà lại không có tài đức.
Chung Nhạc lắc đầu, cho dù Phục Hy thị đã rơi vào bước đường này, hắn vẫn đang tự than thân trách phận, mãi không bước ra được khỏi bóng đen tâm lý, thực sự đáng thất vọng.
- Hoàng thái tử, ngươi làm hỏng một mảnh thời gian của ta, phải đền cho ta!
Chung Nhạc giả vờ giận dữ:
- Người ra đây, lấy cho ta một cái khác!
Phục Thương hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi mặc kệ hắn.
Một lúc sau, Chung Nhạc lại ném một mảnh vỡ thời gian vào, nói:
- Hoàng thái tử, giúp ta giữ yên nó lại.
Phục Thương đại nộ:
- Ngươi thật vô lý quá đấy! Ta đã nói ta muốn yên tĩnh, ngươi cứ làm loạn lên, ném đầy các thứ linh tinh gì gì vào chỗ ta, một hai món đã đành, đằng này ngươi cứ ném liên tục không thôi. Ngươi bảo ta giúp, ta không giúp đấy, xem ngươi làm thế nào!
Chung Nhạc thở dài:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


