Hắn lùi sau từng bước một cách thận trọng, nhưng vẫn bị năm vị Đế Quân phát giác, từng cặp mắt nhìn về phía hắn. Thứ áp lực này thực sự vô cùng đáng sợ, khiến toàn thân hắn căng cứng, tinh thần căng thẳng chưa từng có.
Năm vị Đế Quân liên thủ công kích, cảnh tượng đó đối với Trấn Thiên Quan mà nói là đại tai kiếp không thể tưởng tượng nổi!
Trán Chung Nhạc túa mồ hôi lạnh, truyền âm cho Phù Kỳ Chi và Phù Viêm Sơn. Hai vị lão giả lập tức lùi về sau rời khỏi đó. Thần ma ở trước cổng thành và trên tường thành cũng rời đi, không dám ở lại.
Nặng nề!
Vô cùng nặng nề!
Thần uy ma uy của năm vị đại Đế Quân bao trùm trời đất, năm người họ đều là đạo hữu với Tiên Thiên Đế Quân, thực lực đương nhiên bất phàm. Sự chú ý đó đặt lên Chung Nhạc, mục lực khiến áp lực lên hắn tăng gấp nhiều lần, hắn không dám liều lĩnh hành động gì.
Trước đó hắn đã có tầng tầng bảo hộ, cất Bách Thế Thánh Liên trong viên minh châu Lục Đạo Giới phong ấn Phục Thương, rồi dùng Thiên Nguyên Luân Hồi Kính phong ấn, sau đó lại là chiếc đèn đồng của Tân Hỏa, như thế mới ngăn được mùi hương.
Không có mùi hương của Bách Thế Thánh Liên, năm vị đại Đế Quân này mới không đến mức mất kiểm soát, không công khai cướp đoạt. Nhưng giờ mùi hương Bách Thế Thánh Liên tỏa ra, đó là sự dụ hoặc chí mạng với họ, khiến đạo tâm của họ bị che khuất!
- Dịch tiên sinh, ta đã nghĩ lại rồi, tiên sinh vẫn là nên lấy thánh dược ra đây thì hơn.
Vị “nhị huynh” đó giọng khàn khàn nói, trong họng còn có phần run rẩy:
- Thiên tài địa bảo người có đức sẽ được nó, ngươi không đủ đức hạnh, vẫn là giao cho ta đi…
- Mùi hương này khiến ta thấy được cảnh tượng khi ta trở thành Đế…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
