Âm Phiền Huyên vội vàng ngậm miệng lại, Trác Long lập tức phi thân định chui vào từ chỗ vỡ trên thân thuyền. Hắn vừa bay xuống thì bất giác khựng lại. Thấy lỗ hổng lớn trên thuyền đó không biết đã tự liền lại từ bao giờ, phục nguyên như xưa trong tiếng đạo ngữ kỳ quái kia!
Con thuyền cổ trở nên sáng lòa, vết gỉ sét trên thuyền không cánh mà bay!
Trác Long ngẩng lên nhìn thì chấn kinh. Cột buồm và buồm rách nát lúc này đã lại như xưa, buồm căng gió như mới!
Chung Nhạc cũng để ý tới điều này, trong lòng chấn kinh:
- Hồi sinh đạo ngữ thậm chí cũng khiến con thuyền này hồi sinh! Nếu con thuyền này hồi sinh thì không phải là… không phải là…
Hắn có cảm giác lạnh xương sống:
- Tất cả sinh linh đã chết đều sẽ hồi sinh?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)