– Khụ khụ…
Chung Nhạc tỉnh lại, ho sặc sụa, từng ngụm máu đàm bị hắn ho ra từ trong cổ họng. Mà sau lưng, mặt trời và mặt trăng được quan tưởng ra, không ngừng quay xung quanh hắn, nhật nguyệt bảo chiếu không ngừng dưỡng vết thương, luyện máu đen ra, khơi thông khí huyết.
Toàn thân hắn có trên dưới trăm vết thương lớn nhỏ, cơ bắp cũng phần lớn bị xé nứt, sống sót được đã là may mắn. Lúc này hắn gần như bôi toàn bộ Linh Ngọc Cao mang tới từ Kiếm Môn lên trên cơ thể, sau đó dùng Nhật Nguyệt Bảo Chiếu Quyết tăng nhanh quá trình phục hồi thương thế.
– Xương cũng nứt ra rồi…
Hắn soi lục phủ ngũ tạng, xem xét xương cốt, mới thấy sau trận huyết chiến với đám Côn tộc trong sơn động nho nhỏ này, loại sức mạnh kinh người của Côn tộc đã đánh rách lục phủ ngũ tạng, xương cốt đầy vết nứt. Muốn hồi phục như cũ, cần mất ba, bốn ngày.
Chung Nhạc hít vào một hơi khí lạnh, nghĩ mà thấy sợ hãi. Nếu hắn không dốc sức quên thân chiến một trận, có lẽ giờ đã bị đám Côn tộc này ăn cho ngay cả xương cũng không còn rồi.
– Với trạng thái hiện giờ, ta mà gặp một hay hai con Côn tộc nữa là chắc chắn sẽ bị giết chết. Thôi cứ tạm thời ở lại nơi đây, chờ thương thế phục rồi, với lại…
Hắn nhìn thi thể của đám Thiên tàm, ong độc với con kim ngô trưởng thành đang chất đống trong động:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
