“Kẻ này không giống những người thừa kế Tân Hỏa trước đây mà ta dạy dỗ. Lúc trước, những Thần tộc Phục Hy thuần huyết này đều là kẻ có giáo dưỡng, lịch sự nho nhã, có khí phái của hoàng tộc. Còn hắn ư, động tí liền đòi giết người, thật quá bạo lực!”
Tân Hỏa so sánh một phen, phát hiện Chung Nhạc quả thực không giống những người thừa kế trước đây, thầm nghĩ: “Nhưng muốn sống yên thân ở nơi hoang dã như Yêu tộc này, hắn quả thực phải giơ nắm đấm tạo thế, nếu không sẽ bị những tên Luyện khí sĩ Yêu tộc khác đè đầu cưỡi cổ mất!”
Một canh giờ sau, Chung Nhạc đi tới núi Nhạn Minh. Nơi này núi xanh sâu thẳm, trùng trùng điệp điệp. Thế núi nhấp nhô hệt như trận thế tự nhiên. Cách đó mấy trăm dặm chính là Cô Hà thành. Kẻ có thể ở lại đây tu luyện thường là Luyện khí sĩ có quyền thế trong Yêu tộc.
Chung Nhạc thu cánh, cất bước đi vào trong núi. Nơi này cung điện mọc khắp nơi, những ngôi nhà tường trắng mái đỏ giấu mình trong núi xanh, trông rất là thanh tĩnh. Thi thoảng lại có yêu quái mạc y sam đi lại trong núi, đều là những yêu quái như sài lang, hổ báo, chưa tu thành Luyện khí sĩ.
Chung Nhạc chặn một tên báo yêu lại, hỏi:
– Như phu nhân đang ở đâu?
Báo yêu nhìn thấy khuôn mặt hắn thì hoảng sợ, vội khom người đáp:
– Như phu nhân đang ở trong Dưỡng Tâm Điện trong Tử Vân Phong. Xin hỏi tiền bối là?
– Luyện khí sĩ Ưng Chuẩn Lĩnh Long Nhạc muốn gặp Như phu nhân nhà các ngươi.
Chung Nhạc phất tay, nói:
– Ngươi dẫn đường đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
