Bên này canh rau dại hàn vi, bên kia thịt kho tàu phú quý.
Ba anh em Hứa Kiều Kiều nhạy bén nhìn thấy sắc mặt mẹ Vạn Hồng Hà cứng đờ trong giây lát.
Nghĩ đến chút chuyện giữa nhà họ và nhà họ Hà, ba kẻ nhát gan lập tức cụp đuôi, thở mạnh cũng không dám.
Vạn Hồng Hà sa sầm nét mặt: “Có hơi bận, nhưng đều là làm việc vì xưởng, vất vả chút không sao.”
Hà Xuân Phượng như chờ sẵn, vội tiếp lời: “Chứ còn gì nữa, tôi cũng là người không rảnh rỗi được, ngày mai tôi sẽ đến văn phòng phụ nữ báo cáo nhận việc rồi, cũng không biết có thể lập tức bắt tay vào việc không, đến lúc đó Chủ nhiệm Vạn, ồ không đúng, bây giờ không nên gọi bà là Chủ nhiệm Vạn nữa, tôi lớn hơn bà hai tuổi, Hồng Hà, gọi cô một tiếng Tiểu Vạn, Tiểu Vạn cô phải dẫn dắt tôi đấy!”
Hà Xuân Phượng ngoài miệng nói lời khiêm tốn, nhưng nụ cười lại vô cùng đắc ý.
Hà Xuân Phượng dám gọi Vạn Hồng Hà là Tiểu Vạn, đúng là to gan tày trời, nghe đầy ý tứ châm chọc trong lời bà ta.
Ba anh chị em Hứa Kiều Kiều kinh ngạc nhìn nhau, tình huống gì đây?
Nhưng bà cố tình không để Hà Xuân Phượng đắc ý, thái độ nhạt nhẽo.
“Văn phòng phụ nữ cũng chỉ có những chuyện đó, chuyện nhà chuyện cửa, hôm nay mẹ chồng đánh con dâu, ngày mai chồng đánh vợ, con trai đánh mẹ già, những chuyện này đối với chị Hà mà nói đều là chuyện như cơm bữa, chị ở trong đó, hẳn là hiểu rõ hơn tôi, vừa hay sau này chị cũng là người của văn phòng phụ nữ, nhà chị có chuyện gì cũng không cần tìm tôi hòa giải nữa, trực tiếp tự giải quyết nội bộ đi, không cần tôi dẫn dắt!”
Ba anh em Hứa Kiều Kiều: “...”
Nói câu nào đâm thấu tim can câu nấy vẫn phải là Chủ nhiệm Vạn!
Một tràng châm chọc mỉa mai tuôn ra, nụ cười trên khuôn mặt gầy guộc má hóp của Hà Xuân Phượng cũng không duy trì nổi nữa, cứ như cái bảng pha màu, đủ mọi màu sắc vô cùng đặc sắc.
Ba anh em Hứa Kiều Kiều nhìn nhau.
Hahaha sảng khoái!
Hà Xuân Phượng đừng thấy bây giờ tiểu nhân đắc chí, như nông nô vùng lên đổi đời hát ca vang.
Thực ra địa vị của bà ta ở nhà họ Quách rất thấp, chồng bà ta mẹ chồng bà ta thậm chí con trai con dâu bà ta đều không để bà ta vào mắt, lúc bị Quách Mãn Cường đánh cho rơi răng đầy đất kêu la oai oái, toàn nhờ Chủ nhiệm Vạn Hồng Hà chống lưng cho bà ta, chuyện ban đêm mặt mũi bầm dập khóc lóc đến cửa tìm Vạn Hồng Hà làm chủ cho bà ta làm không ít.
Hiện giờ tình thế hai nhà đã đảo ngược.
Cha Hứa vì một mẩu tàn thuốc lá bị định tội phá hoại tài sản tập thể của xưởng, danh tiếng nhà họ Hứa tụt dốc không phanh, mấy anh chị em Hứa Kiều Kiều ra cửa đều bị người ta chỉ trỏ sau lưng.
Quách Mãn Cường thì vì lúc đó có mặt ra sức cứu hỏa, còn bị gãy một cánh tay, xưởng ra sức biểu dương ông ta là “anh hùng cứu hỏa”, xưởng trưởng, phó xưởng trưởng, chủ nhiệm phân xưởng lần lượt đến cửa thăm hỏi, nhà họ Quách gặp thời lên như diều gặp gió, trở thành gương mặt vàng của xưởng giày da, chiếm hết hào quang.
Bây giờ ngay cả loại người chẳng ra gì như Hà Xuân Phượng cũng sắp được điều đến văn phòng phụ nữ, chẳng phải là tiểu nhân đắc chí sao?
Hà Xuân Phượng tức đến méo cả miệng.
Cố gắng tự an ủi mình trong lòng rằng Vạn Hồng Hà cũng chỉ được cái mồm mép hại người, thực tế chẳng phải vẫn chỉ có thể nhìn bà ta vênh váo đắc ý!
Bà ta làm bộ làm tịch nói: “Thôi, không nói với bà nữa, lão Quách nhà chúng tôi dạo này nhận được vinh dự “anh hùng cứu hỏa”, lãnh đạo cấp trên coi trọng lắm, gánh nặng trên vai ông ấy cứ tăng lên mãi, tôi thấy ông ấy mệt gầy rộc hẳn đi, thế nên hôm nay hầm cho ông ấy chút thịt kho tàu bồi bổ, Chủ nhiệm Vạn, tôi thấy mấy đứa con nhà bà mặt mũi vàng vọt gầy gò lắm, tuy nói cha không còn nữa, tốt xấu gì bà cũng bồi bổ cho chúng nó đi.”
Mỉa mai xéo xắt nói xong, bưng cái nồi đựng thịt kho tàu uốn éo mông về phòng.
Còn có thể nghe thấy tiếng hát vui vẻ lạc điệu trong miệng bà ta.
Cách một lối cầu thang, tiếng cười náo nhiệt lúc tụ tập ăn mừng bên nhà họ Quách còn có thể truyền qua rõ mồn một.
Chỉ sợ người khác không biết nhà bà ta có chuyện tốt xảy ra!
Cửa đóng lại, Hứa An Xuân không nhịn được nhíu mày nói trước: “Mẹ, sao thế? Hà Xuân Phượng đó bị điều đến văn phòng phụ nữ từ khi nào? Một công nhân tạm thời của phân xưởng đóng gói như bà ta cũng có thể làm cán bộ được à?”
“Đây là sự sắp xếp của các lãnh đạo, lãnh đạo nói bà ta làm được thì bà ta làm được.”
Vạn Hồng Hà đặt túi xuống, giọng điệu hờ hững.
“Vậy, vậy bà ta gọi mẹ là Tiểu Vạn là sao?”
Chê không khí chưa đủ căng thẳng, Hứa An Hạ bưng thức ăn vào nhà, ngớ ngẩn hỏi.
Hứa Kiều Kiều: Câu này đúng là hỏi trúng tim đen rồi.
Hứa An Xuân bất đắc dĩ trừng mắt nhìn Hứa An Hạ, trong nhà thuộc về đứa em gái thứ hai này là kém tinh tế nhất!
Trong phòng im lặng.
Ngay cả hai đứa em trai sinh đôi bình thường ồn ào nhất cũng nhận ra không khí không ổn, ngoan ngoãn ngồi không dám nhúc nhích.
Vạn Hồng Hà trước tiên là ngồi ngẩn ngơ một lúc, sau đó đứng dậy làm như không có chuyện gì bắt đầu dọn dẹp vệ sinh, cây chổi tre quét sột soạt dưới tay bà, như muốn quất vào mặt ai đó.
“Không có gì! Mẹ chúng mày đổi vị trí công tác với Hà Xuân Phượng, sau này sẽ đến phân xưởng đóng gói đi làm!”
Bà thản nhiên nói.
Lại như một tiếng sấm nổ giữa trời quang, làm ba anh chị em nhà họ Hứa bàng hoàng đến ngớ người.
Ý gì đây?
Người mẹ là người đứng đầu văn phòng phụ nữ của họ đi bộ phận đóng gói làm công nhân phân xưởng, Hà Xuân Phượng một công nhân phân xưởng cái gì cũng không biết đi văn phòng phụ nữ làm cán sự?
Đầu óc của các lãnh đạo bị hỏng rồi sao?
Hứa Kiều Kiều trong lòng nhíu mày.
Mẹ cô Vạn Hồng Hà năm xưa đã bỏ ra không ít tâm huyết, những năm nay từng bước một mới leo lên được vị trí Chủ nhiệm văn phòng phụ nữ hiện tại, ở văn phòng phụ nữ nói một không hai, các nữ đồng chí của xưởng giày da đều nể phục kính trọng bà, vô cùng vẻ vang, nở mày nở mặt.
Hiện tại chỉ vì chuyện của cha cô, công việc bị gạt bỏ hoàn toàn, ngay cả người bình thường bà coi thường nhất cũng dám cưỡi lên cổ bà cười nhạo bà, trong lòng không chừng đang đau khổ lắm.
Hứa An Xuân đập một nắm đấm xuống bàn, cơ bắp trên cánh tay anh nổi cộm lên, oán trách nói.
“Đầu óc của các lãnh đạo bị lừa đá rồi à? Chuyện của cha liên quan gì đến mẹ, thời đại nào rồi còn làm cái trò liên đới đó, thật quá vô lý!”
Anh phẫn nộ lại bất lực, bản thân anh cũng chỉ là một công nhân tạm thời, dù muốn đòi lại công bằng cho mẹ cũng lực bất tòng tâm.
Uất ức muốn chết!
Hứa An Hạ hai tay vò tạp dề, thần sắc hoang mang: “Hay, hay là chúng ta tìm lãnh đạo nói lý lẽ xem sao, còn có Phó xưởng trưởng Hứa——”
“An Hạ! Em nói cái gì đấy!!!”
Bốn chữ “Phó xưởng trưởng Hứa” giống như từ cấm kỵ vậy.
Hứa An Hạ vừa nói ra khỏi miệng, đã bị Hứa An Xuân nghiêm giọng quát dừng lại.
Hứa An Xuân chân mày nhíu chặt thành một cục, dường như chỉ nghe thấy tên của người này, đã vô cùng chán ghét và bài xích.
Hứa An Hạ mặt trắng bệch, vừa hổ thẹn vừa bối rối.
Trước khi cúi đầu cô ấy còn áy náy liếc nhìn Hứa Kiều Kiều.
Hứa Kiều Kiều bày ra vẻ mặt xinh đẹp mờ mịt vô tội.
Trong lòng lại đang gào thét.
Mẹ ơi, mẹ ơi, không phải chứ không phải chứ!
Trước kia từng nghe khu tập thể lén lút đồn đại cô thực ra là con hoang của Vạn Hồng Hà và Phó xưởng trưởng Hứa lén lút sinh ra, chuyện này không thể là thật chứ!
Trước kia cô chỉ coi là mấy bà cô nhiều chuyện bên ngoài nói hươu nói vượn.
Chết mất! Sắc mặt của anh chị cô sao lại kỳ lạ thế!
Xưởng giày da có hai nhà họ Hứa, một người được gọi là Hứa lớn, một người gọi là Hứa nhỏ.
Nhà Hứa nhỏ chính là nhà hiện tại của Hứa Kiều Kiều, cha Hứa đã qua đời chỉ là một công nhân xưởng giày da thật thà chất phác chỉ biết cắm đầu làm việc, nhà Hứa lớn nói là nhà Phó xưởng trưởng Hứa nắm thực quyền trong xưởng, gia đình cán bộ.
Khu tập thể luôn lưu truyền một vụ bê bối, nói là mẹ của Hứa Kiều Kiều Vạn Hồng Hà và Phó xưởng trưởng Hứa trong xưởng có tư tình, suy cho cùng nghe nói năm xưa Vạn Hồng Hà vào xưởng chính là do Phó xưởng trưởng Hứa giới thiệu, Hứa Kiều Kiều chính là giọt máu của bọn họ.
Bằng chứng là cô con gái út được cưng chiều nhất của nhà Phó xưởng trưởng Hứa là Hứa Ngụy Phương và Hứa Kiều Kiều ngoại hình giống nhau đến năm phần!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)