Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhầm Lẫn Vào Nhóm Chat Minh Giới: Trăm Quỷ Cầu Xin Tôi Làm Nữ Thần Của Họ Chương 2: Trở Thành Công Chức Địa Phủ

Cài Đặt

Chương 2: Trở Thành Công Chức Địa Phủ

Những hạt mưa to như hạt đậu không màng tới mà giáng xuống người cô. Cô sững sờ trong vài giây, sau đó lập tức kiểm tra vùng ngực bị đâm thủng, nhưng kinh ngạc phát hiện, vết thương trên tim cô đã biến mất!

Rốt cuộc cô đã chết rồi hay là sống lại rồi?

Ngay trong lúc Ân Kiều Kiều còn đang mơ hồ không rõ tình hình, giọng nói nữ cơ học bên tai lại vang lên: [Bạn có nhiệm vụ mới, xin hãy lựa chọn có nhận nhiệm vụ hay không...]

Nhiệm vụ mới? Nhận hay không?

Ân Kiều Kiều lần theo nguồn phát ra âm thanh, lục lọi trong túi áo và lấy ra chiếc điện thoại của mình.

Mở khóa vân tay, phát hiện trên điện thoại không hiểu sao lại nhiều ra một nhóm chat...

Tên nhóm là: Tổng nhóm giao lưu Địa phủ.

Vừa mới nhấn vào đã bật ra cửa sổ thông báo của nhóm:

[Chào mừng các thành viên mới gia nhập nhóm, khi vào nhóm vui lòng tuân thủ nghiêm ngặt các quy tắc sau đây:

1. Nhóm này là nhóm giao lưu thân thiện dành cho các linh hồn Địa phủ do Ban quản lý linh hồn Địa phủ thành lập, vui lòng phát ngôn văn minh trong nhóm, nếu gây sự quá ba lần sẽ được tặng ngay một vé ra đảo.

2. Sứ giả dương gian vào nhóm không được tiết lộ sự tồn tại của nhóm này với bất kỳ con người nào, vi phạm sẽ bị đá khỏi nhóm giao lưu, đồng thời thu hồi mọi đặc quyền khi vào nhóm, đày xuống địa ngục cắt lưỡi.

3. Thành viên nhóm có thể gửi yêu cầu giao dịch đến quản trị viên, quản trị viên đồng ý đồng nghĩa với việc giao dịch lập tức được tiến hành, quản trị viên phải hoàn thành giao dịch theo yêu cầu của thành viên trong vòng ba ngày, nếu quá hạn sẽ tùy tình hình mà giảm phần thưởng nhiệm vụ.

4. Để giảm thiểu tranh chấp giao dịch, mọi quỹ giao dịch trong nhóm sẽ do hệ thống tự động thu hoặc phát hành.

Cuối cùng, chúc các thành viên mới có những trải nghiệm vui vẻ trong nhóm, hotline tố cáo khiếu nại: 044448888888!]

Sứ giả dương gian, quản trị viên?

Vừa xem xong nội dung trong thông báo, giao diện nhóm chat lại bật ra một cửa sổ mới kỳ lạ:

[Chúc mừng thành viên được quản lý nhóm đặt làm quản trị viên mới của nhóm! Trở thành sứ giả dương gian mới của Tổng nhóm giao lưu Địa phủ, Nữ thần Đóa Hoa đầu tiên của Minh giới!]

Bên cạnh cửa sổ còn có hiệu ứng hoạt hình một tiểu quỹ áo đỏ thả ruy băng.

Nữ thần Đóa Hoa của Minh giới lại là cái thứ gì nữa!

Ngoài trời mưa quá to, chưa đầy vài giây điện thoại cô đã dính đầy vết nước mưa.

Cô dùng tay áo lau màn hình, loạng choạng bò lên từ hố đất, giũ sạch bùn đất dính trên người.

Nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng lại dưới gốc cây đại thụ không xa.

Dù tránh mưa dưới gốc cây khi trời mưa là điều ngu ngốc, nhưng giờ cô đã chết một lần rồi, cô không tin một người có thể xui xẻo đến hai lần trong cùng một ngày!

Nhét điện thoại vào túi, cô dùng hết sức bình sinh mới trèo lên được từ hố đất, lau vệt nước mưa bẩn trên mặt, loạng choạng chạy về phía gốc cây.

Chui vào đám cỏ dưới gốc cây, cô co ro dưới tán lá cỏ, nhờ có cây lớn và dây leo che chắn, tạm thời có thể đảm bảo không bị mưa nữa.

Cô xoa hai bàn tay lạnh cóng, lôi điện thoại ra.

Lần này vừa vào nhóm giao lưu, trong nhóm đã bật ra hơn 99 tin nhắn chưa đọc.

Quỷ thắt cổ: “Thật tuyệt, cuối cùng nhóm chúng ta cũng có quản trị viên mới rồi!”

Quỷ đuối nước: “Quản trị viên nhìn tôi này! Tôi còn tâm nguyện chưa thành, tôi trả thêm tiền!”

Quỷ tai nạn: “Biến đi, đã nói là xếp hàng rồi mà, đến trước được phục vụ trước hiểu không?”

Quỷ thọt chân: “Ôi trời, tôi sắp đau chết mất, ưu tiên người bị thương được không...”

Quỷ nhảy lầu: “Phụt, cái chân của anh đã thọt bao nhiêu năm rồi, không sai một hai ngày đâu, xếp hàng đi, để tôi trước.”

Quỷ trộm mộ: “Mọi người bình tĩnh chút, đừng làm quản trị viên mới của chúng ta sợ, nhìn ảnh đại diện thì quản trị viên mới có vẻ còn trẻ?”

Tạ Ngũ gia: “Vừa rồi tôi đi xem tư liệu của nữ thần mới, ôi, mới hai mươi hai tuổi, hợp với cháu trai tôi quá!”

Trương Tam thẩm: “Lão quỷ chết già, thấy cô gái trẻ xinh đẹp là muốn gán cho cháu trai, vậy những nam thanh niên độc thân ưu tú trong nhóm đây tính sao?”

Nam quỷ số 1: “Đúng đó đúng đó!”

Nam quỷ số 2: “Đồng tình đồng tình!”

Nam quỷ số 3: “Cuồng nhiệt @ăn cơm không nhiệt tình, tư tưởng có vấn đề…"

Ân Kiều Kiều sửng sốt lướt hết mấy chục tin nhắn còn lại nhắc đến cô, chỉ cảm thấy sống lưnh lạnh toát.

Phản ứng đầu tiên trong đầu là: Có quỷ, thật sự có quỷ!

Phản ứng thứ hai là: Vậy cô là cái gì?

Vô thức sờ lên bộ ngực không hề hấn gì.

Chẳng lẽ cô cũng là quỷ?!

Nghĩ đến đây, Ân Kiều Kiều không khỏi toát mồ hôi lạnh sau lưng.

Tiếng thông báo tin nhắn trong điện thoại không ngừng vang lên bên tai, cô hoàn hồn, đầu ngón tay run rẩy suýt nữa làm rơi điện thoại.

Nhưng ngay sau đó cô thấy trong nhóm chat hiện lên một tin nhắn mới, là do một quản trị viên nhóm khác tên Bạch Thanh gửi.

Bạch Thanh: “@một đám mây trắng, Chào cô Ân, chào mừng gia nhập nhóm giao lưu Địa phủ, bây giờ sẽ giới thiệu tình hình cụ thể của nhóm cho cô.”

Bạch Thanh: “Cô Ân, sinh vào giờ Tý ngày 6 tháng 6 năm Giáp Tý, mất vào giờ Tuất đêm ngày 15 tháng 7 năm Ất Dậu, dương thọ của cô đã hết, muốn kéo dài tuổi thọ, phải trở thành sứ giả dương gian của Minh giới, Nữ thần Đóa Hoa mới của nhóm.”

Nhìn thông tin trong khung chat, lòng cô thắt lại.

Hoảng hốt cầm điện thoại, nhanh chóng gõ tin nhắn vào khung chat của mình: “Các người là… quỷ?”

Bạch Thanh: “Đúng vậy.”

Ân Kiều Kiều thở gấp: “Là các người cứu sống tôi?”

Bạch Thanh: “Chính xác hơn là Minh giới chọn cô làm Nữ thần Đóa Hoa mới, cô mới có thể được sống lại. Cô đã vào nhóm chat nội bộ Địa phủ, trở thành sứ giả âm gian được cử ra dương gian của Địa phủ, có biên chế chính quy của Minh giới.”

Đầu óc Ân Kiều Kiều ù đi: “Công chức nhà nước?”

Bạch Thanh: “Đúng vậy.”

Cô cảm thấy mọi thứ trước mắt thật không chân thực, như đang mơ vậy!

Chết một lần rồi lại còn tự biến mình thành công chức biên chế được cử ra ngoài của Minh giới!

Cô nuốt nước bọt: “Vậy nhiệm vụ hàng ngày của tôi là?”

Đầu dây bên kia Bạch Thanh im lặng mười giây, gửi tin nhắn:

“Giúp thành viên nhóm hoàn thành tâm nguyện còn vương vấn nhân gian, sau khi thành viên điền đơn xin nguyện vọng, hệ thống nhóm sẽ tự động gửi đơn hàng cho cô qua tin nhắn riêng. Hoàn thành một đơn hàng, cô sẽ nhận được thù lao do người khởi xướng tâm nguyện tặng và thời gian dương thọ do hệ thống quyết định dựa trên độ khó của nhiệm vụ.”

“Đặc biệt lưu ý, dương thọ hiện tại của cô chỉ còn ba ngày, cô phải giải quyết xong đơn hàng đầu tiên trong vòng ba ngày để nhận thời gian dương thọ mới.”

Ân Kiều Kiều: “Vậy nếu trong ba ngày tôi không hoàn thành nhiệm vụ thì sao?”

Bạch Thanh: “Nhiệm vụ thất bại, dương thọ của cô cạn kiệt, cô sẽ phải đối mặt với cái chết lần thứ hai.”

Trời ạ, công việc âm gian hóa ra cũng giống như dương gian, đều phải mạng sống để đổi lấy!

Đang phân tâm, Bạch Thanh đã gửi tin nhắn tiếp theo:

“Lần chết thứ hai cô sẽ phải chịu đựng nỗi đau gấp đôi lần chết đầu tiên, lần chết thứ ba, cô sẽ bị hệ thống luân hồi của Minh giới xóa sổ, hoàn toàn bị khai trừ khỏi tam giới lục đạo.”

Câu này khiến cô nhớ lại cảnh Giang Quách và Trần Mộng hai tên khốn giết cô...

Lúc dao đâm vào ngực cô, cô đau đến mức cả người như bị một lực lượng mạnh mẽ xé nát.

Giang Quách sợ cô không chết ngay còn cố ý nắm lấy chuôi dao vặn mạnh, suýt nữa thì móc nát tim cô.

Nỗi đau và tuyệt vọng như vậy, cả đời này cô không muốn trải qua lần thứ hai!

Ân Kiều Kiều nhát gan muốn rút lui, dù sao rủi ro của công việc này quá cao.

Nhưng nghĩ lại, bây giờ cô dường như không có lựa chọn nào khác, làm việc này chỉ phải đối mặt với cái chết khi thất bại, không làm thì cô chỉ còn ba ngày.

Cô còn trẻ, chưa muốn chết sớm như vậy.

Quản trị viên nhóm đầu dây bên kia dường như đoán được suy nghĩ của cô, sau đó bổ sung thêm:

“Thành công một đơn hàng, cô không những nhận được thời gian dương thọ do hệ thống thưởng, mà còn nhận được thù lao khởi điểm 185 triệu đồng, làm đủ một tháng, cô còn có thể nhận thêm lương cơ bản mỗi tháng 44 triệu đồng do Địa phủ cung cấp. Nếu đã hiểu, bây giờ có thể đồng ý nhận đơn.”

Thù lao một đơn hàng là 185 triệu?! Còn nhiều hơn cả tiền cô thức đêm vật lộn viết nhạc ở dương gian nữa!

Lương cơ bản mỗi tháng đã là 44 triệu, đây đúng là công việc mơ ước của cô.

Ơ, khoan đã.

Cô ôm lồng ngực đang rung động điên cuồng: “Không phải tiền âm phủ chứ?”

Bạch Thanh: “...”

Hai giây sau, điện thoại cô kêu "ting" một tiếng nhận được tin nhắn chuyển tiền vào ngân hàng, nhấn vào liền thấy một dãy sáu số không!

"Nghìn, chục, trăm, triệu, chục triệu..." Cô ôm điện thoại vui sướng không giữ nổi: "Một trăm tám mươi năm triệu!"

Đây là tiền lương nửa năm của cô rồi.

Bạch Thanh: “Tiền thưởng cho thành viên mới vào nhóm đã được phát hành, giao dịch trong nhóm lấy tiền tệ dương gian làm chuẩn.”

Vậy là sau khi hoàn thành tháng đầu tiên, mỗi tháng sau đó nếu không làm hỏng giao dịch, cô sẽ có lương cơ bản bốn mươi bốn triệu mỗi tháng...

Đương nhiên, đây là chưa tính đến thù lao do các vị thần tài trong nhóm này cho.

Trời ơi, nhiều tiền như vậy, đừng nói là bảo cô làm việc, dù bảo cô đánh đổi mạng sống cô cũng không từ chối!

Đây đâu phải một lũ quỷ, rõ ràng là các vị thần tài của cô.

Thấy tiền mắt Ân Kiều Kiều sáng rực, lập tức gõ màn hình điên cuồng: “Tôi đồng ý, tôi đồng ý! Tôi nhận làm việc này!”

Quản trị viên nhóm Bạch Thanh thấy cô đã phản hồi, gửi một tin: “Đã nhận.”

Và cô cũng vừa phát hiện, không trách lúc quản trị viên nhóm xuất hiện, đám quỷ kia đều im bặt, hóa ra là anh ta đã bật chế độ cấm chat toàn nhóm.

Sau khi giải trừ cấm chat, đám tiểu quỷ trong nhóm lại một lần nữa sôi động lên.

Quỷ thắt cổ: “Hóa ra em mới tên là Kiều Kiều!”

Quỷ đuối nước: “Em ơi, nhìn chị này, chị vừa điền đơn xin nguyện vọng, sau khi hệ thống duyệt xong sẽ gửi cho em, em nhất định phải giúp chị nhé.”

Tạ Ngũ gia: “Cháu gái, bây giờ ngoài trời sấm chớp đấy, cháu về nhà thế nào?”

Gửi tin xong, cô thử giơ bàn tay ra.

Ai ngờ ngay sau đó, trong tay cô lóe lên một tia ánh sáng vàng, thực sự có thêm một tờ giấy vàng vẽ những ký tự kỳ lạ.

Cô vui mừng khôn xiết gửi tin nhắn: “Cảm ơn ông!”

Bây giờ đã là ba giờ sáng rồi, từ Cửu Âm sơn về khu ngoại ô Ân Kiều Kiều ở, đi bộ ít nhất cũng mất hơn ba tiếng, giờ ngoài trời lại mưa to, tấm bùa này với cô đúng là “buồn ngủ lại gặp chiếu manh”.

Cô tắt điện thoại, làm theo cách của Tạ Ngũ gia trong nhóm, nắm chặt bùa trong tay, nhắm mắt lại và nghĩ thầm về nhà.

Lần sau mở mắt ra, quả nhiên đã xuất hiện trước cửa phòng trọ!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc