Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhậm Chức Ở Cung Tiêu Xã, Tôi Mua Hộ Hàng Hóa Thời 60 Chương 3: Bàn Tay Vàng ‘nhóm Mua Hộ Mua Mua Mua’

Cài Đặt

Chương 3: Bàn Tay Vàng ‘nhóm Mua Hộ Mua Mua Mua’

Cha Hứa mất đã gần hai tháng, nhà họ vẫn bị người đời khinh thường, thỉnh thoảng cha Hứa lại bị lôi ra bàn tán, mổ xẻ.

Tóm lại, nhà họ Hứa vừa nghèo vừa tai tiếng, lại còn đông con.

Hứa Giảo Giảo có một anh trai, hai chị gái, dưới còn có bốn đứa em trai nghịch như giặc.

Trừ ba anh chị lớn, Hứa Giảo Giảo cùng bốn đứa em trai đều là những cái miệng ăn không ngồi rồi.

Cha Hứa vừa mất, chưa nói đến chuyện khác, khoản lương của ông ấy không còn, gánh nặng nuôi con đổ dồn lên vai Vạn Hồng Hà.

Cuộc sống trong nhà có thể tưởng tượng được khó khăn đến mức nào.

Nhưng cô không muốn ngày nào cũng ăn rau dại với bánh bột ngô!

Hứa Giảo Giảo đau đớn nhắm mắt rồi lại mở ra.

Đột nhiên, một màn hình điện tử trong suốt mà chỉ mình cô thấy được hiện ra trước mắt.

‘Nhóm mua hộ Mua Mua Mua’, một bàn tay vàng giúp người khác mua đồ, có 1% cơ hội nhận được vật phẩm hoàn trả theo tỷ lệ một - một.

Bàn tay vàng này cũng là thứ cô mới phát hiện ra hôm nay, dường như nó đến cùng với ký ức kiếp trước của cô!

Giao diện nhóm đầy cảm giác công nghệ, rất giống với thiết kế của một ứng dụng trò chuyện mà Hứa Giảo Giảo từng dùng ở kiếp trước.

Đã là nhóm thì tự nhiên có chủ nhóm và thành viên, Hứa Giảo Giảo chính là chủ nhóm, trong đó còn có hơn trăm thành viên.

Chỉ có điều, tên của tất cả thành viên, bao gồm cả Hứa Giảo Giảo, đều có màu xám.

Cô thử gửi một tin nhắn.

Quả nhiên tin nhắn không gửi đi được, phía sau còn có một dấu chấm than đỏ chót.

Nhưng trên giao diện cũng hiện lên một dòng chữ nhỏ nhắc nhở.

[Mời chủ nhóm mau chóng hoàn thành giao dịch mua hộ đầu tiên để kích hoạt ‘Nhóm mua hộ Mua Mua Mua’.]

“Mẹ, người vừa bị mẹ đuổi đi là ai vậy?”

Hứa Giảo Giảo vừa cố nuốt bánh bột ngô vừa bắt chuyện.

Vừa nãy cô loáng thoáng nghe thấy gì mà trai già, khắc người thân, cô khá tò mò rốt cuộc là chuyện gì.

Vạn Hồng Hà ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, hì hục giặt ga giường, thấy đứa con gái út dù tóc tai bù xù vẫn không che được gương mặt xinh xắn, bà ấy liền nói chẳng khách sáo.

“Chuyện không liên quan đến con thì bớt lo đi! Thằng bảy với thằng tám còn ở nhà chú út, lát nữa con đi đón chúng nó về, cái ga giường này mẹ giặt xong thì nhớ phơi lên, đừng có suốt ngày chờ mẹ sai mới làm, con gái lớn rồi, phải biết tự giác làm việc!”

Tự dưng đi tìm mắng, Hứa Giảo Giảo: “...”

Kiếp trước lười, kiếp này cũng lười, chăm chỉ cần cù e là không thể, bị mắng thì cứ mắng thôi.

Dù sao mẹ cô cũng chỉ mạnh miệng, chứ nói thật, bà ấy chưa từng động một ngón tay vào mấy đứa con.

Ngược lại, người cha đã khuất thì có thể dùng tay là tuyệt đối không dùng miệng, một mực tin rằng thương cho roi cho vọt.

Thấy cái bộ dạng chai mặt của cô, Vạn Hồng Hà lại tức anh ách.

Khổ nỗi con gái út mặt dày như tường thành, bà ấy có nói nhiều hơn nữa cũng chỉ phí nước bọt.

Thôi thì không tự làm mình bực mình nữa.

Bà ấy hít một hơi thật sâu, nói: “Đón hai em con xong thì tiện đường ra Cung Tiêu Xã mua nửa cân xì dầu, tiền với phiếu mẹ để trên bàn rồi. Tối đợi chị hai con về thì bảo nó nấu ít cháo, đừng có nấu cơm gạo lứt, lương thực trong nhà không đủ cho các con phá đâu, trước khi đi ngủ ăn no căng bụng làm gì!”

Vạn Hồng Hà tranh thủ giờ nghỉ trưa để về nhà, lát nữa bà ấy còn phải quay lại xưởng.

Sau khi vội vàng giặt xong ga giường, dặn dò một tràng, bà ấy tiện tay vớ lấy một cái bánh bột ngô nhét vào miệng rồi đi làm.

Hứa Giảo Giảo nhanh nhẹn vứt nửa cái bánh bột ngô thô ráp còn lại trên tay, chỉ muốn nhảy cẫng lên.

Cô cầm lấy một hào và phiếu trên bàn, hai mắt sáng rực.

Đúng là tìm mỏi gót giày không thấy, đến khi có được lại chẳng tốn công!

Cô vừa mới nghĩ cách hoàn thành nhiệm vụ kích hoạt nhóm mua hộ, không ngờ cơ hội đã dâng đến tận miệng!

Nhà chú út của Hứa Giảo Giảo cũng ở trong khu tập thể của xưởng giày da, nhưng không cùng tòa nhà với nhà cô, cách ba tòa, đi bộ cũng chỉ mất năm phút.

“Bà ơi, cháu đây, cháu đến đón thằng bảy với thằng tám.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc