Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhậm Chức Ở Cung Tiêu Xã, Tôi Mua Hộ Hàng Hóa Thời 60 Chương 1: Xuyên Không Về Năm 58?

Cài Đặt

Chương 1: Xuyên Không Về Năm 58?

“Chủ nhiệm Vạn! Bà đừng chê tôi nói khó nghe, lấy chồng lấy chồng, cốt để có cơm ăn áo mặc, thời buổi này nhà nào gả con gái mà chẳng kén chọn nhà có điều kiện?

Nhà bà thì không có sính lễ, nhà cửa cũng không, con gái nhà người ta về làm dâu còn phải cắn răng nuôi em chồng, thử hỏi con gái nhà ai mắt mù mới chịu nhảy vào cái hố lửa này?”

“Nói trắng ra, nếu không phải nhà gái nhất quyết chấm Hứa An Xuân nhà bà thì cậu ta còn phải làm trai già ế vợ cho mà xem!”

“Bà nói nhà ai là hố lửa hả? Có ai làm mai mối như bà không! Cút, cút ngay! Nhà chúng tôi không cưới nổi con gái nhà họ Diệp, con trai tôi có ế vợ cả đời thì đã sao, chúng tôi vui!”

“Chủ nhiệm Vạn! Bà, bà, bà... Có người mẹ nào như bà không, nhà gái chỉ có mỗi một điều kiện đó thôi, với lại con gái út nhà bà khắc người thân đấy, chồng bà cũng bị nó khắc chết rồi, bà không tống nó đi thì sau này con trai bà đừng hòng lấy được vợ, mấy đứa con gái kia cũng chẳng gả đi được đâu!”

“Con gái bà mới khắc người thân! Miệng mồm thối tha! Cút! Còn không cút tôi tát cho vỡ mồm bây giờ!”

“...”

Trong cơn mơ màng, Hứa Giảo Giảo bị tiếng cãi vã ầm ĩ của hai người phụ nữ làm cho đau đầu.

Cô vô thức kéo tấm vải bên cạnh trùm lên đầu...

Ngay giây tiếp theo, ọe!

Mùi gì thế này!

Hứa Giảo Giảo suýt nữa thì ngất đi vì cái mùi mồ hôi chua và mùi chân thối nồng nặc.

Theo phản xạ, cô vung tấm vải ra rồi mở mắt.

Trước mắt là một căn phòng hơi tối tăm, dưới thân là chiếc giường ọp ẹp, qua tấm màn voan vàng ố có thể lờ mờ thấy được bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ trong phòng.

Chắc là dùng làm bàn học, trên bàn có mấy quyển sách và một cây bút.

Đối diện, sát tường còn có một chiếc giường nhỏ đơn sơ, trải bộ ga gối màu vàng nhạt, vừa nhìn đã biết là giường của con gái. Điều khiến người ta chú ý nhất là sau cánh cửa còn dán một bức chân dung của một vị lãnh tụ vĩ đại, gợi lại ký ức xa xưa...

‘Hít’.

Hứa Giao Giao xoa vầng trán hơi đau nhức, cảm thấy mọi thứ trước mắt vừa như mơ vừa như thực, không có gì là thật cả.

Thế nhưng, khi kết hợp với những ký ức hỗn loạn vừa ùa vào đầu, mọi thứ lại trở nên quen thuộc một cách kỳ lạ.

Hứa Giảo Giảo bỏ tay đang bịt mũi xuống, vẻ mặt dần trở nên méo mó.

Cô xuyên không rồi.

Tất nhiên, không phải là bây giờ mới xuyên, mà thực ra cô là thai xuyên!

Nhưng không biết trong quá trình xuyên không đã xảy ra vấn đề gì mà cô cứ ngây ngô sống đến mười sáu năm, ký ức của kiếp trước đến hôm nay mới đột ngột được kích hoạt.

Người đang la lối om sòm bên ngoài chính là mẹ cô, Vạn Hồng Hà, chủ nhiệm hội phụ nữ của xưởng giày da.

Kiếp trước, Hứa Giảo Giảo là người Hoa Quốc ở thế kỷ 22, một đứa trẻ mồ côi, từ nhỏ đã chăm chỉ học hành, tốt nghiệp trường danh tiếng, là nhân viên cao cấp của một tập đoàn tài chính lớn với mức lương hàng triệu mỗi năm.

Thế nhưng, vì lớn tuổi chưa kết hôn mà bị cấp trên giục cưới, cô bèn ra nước ngoài giải khuây, ai ngờ gặp tai nạn máy bay rồi bất ngờ xuyên không về thời kỳ trăm bề khó khăn, vật chất thiếu thốn của Hoa Quốc!

Bây giờ là tháng 6 năm 1958, chỉ còn chưa đầy một năm nữa là đến 6 tháng cuối năm 1959, thời điểm bắt đầu nạn đói kinh hoàng trong lịch sử Hoa Quốc!

Nạn đói kéo dài ba năm, người chết đói đầy đường, Hứa Giảo Giảo chỉ nghĩ đến thôi đã thấy da đầu tê dại.

Người phụ nữ trung niên có đôi mắt tam giác loạng choạng suýt ngã, khi nhìn thấy Hứa Giảo Giảo, bà ta còn không quên quay lại lườm cô một cái đầy tức tối.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc