ììớốớạờốớwMọờíqaủ
___
Phương Hòa chờ một lần là chờ tới vài ngày, Lê Chấn ngâm mình dưới đáy hồ vẫn y như trước, nếu không phải Phương Hòa vẫn cảm nhận được năng lượng trong hồ vẫn không ngừng tràn vào người hắn, cậu chắc đã xách người lên gọi tỉnh hỏi cho rõ ràng.
Cậu duỗi chân trước khẽ phớt trên mặt nước, tạo lên mấy gợn sóng lăng tăng làm Lê Chấn chìm phía dưới tựa hồ không mấy chân thật, Phương Hòa vẫy vẫy chân hất nước, vài giọt nước lạch tạch rơi xuống hồ, buồn bực chuẩn bị đi ăn, thức ăn dự trữ làm sẵn lúc trước đã đưa hết cho Lê Nguyệt, cho nên hiện tại cậu chỉ có thể tự giải quyết vấn đề đồ ăn.
Miễn cưỡng ăn xong, cậu nhìn trái cây rau dưa khắp đồi núi, chán gần chết thu thập hết, đối với dị năng của cậu thì chuyện này quá nhẹ nhàng, nhìn trái cây chồng chất thành một đống lớn, sau này chắc chắn có thể đổi rất nhiều tinh hạch.
Một lúc lâu sau, Phương Hòa sắp xếp xong các loại đồ ăn, lần thứ hai trèo lên cục đá nhìn Lê Chấn, móng vuốt nhàm chán quơ nước, đột nhiên nghĩ, có phải năng lượng trong hồ không đủ dùng không?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)