Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhà Trẻ Siêu Cấp Dành Cho Các Bé Con Phản Diện Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

Cha của Hạ Lăng Phong ngày thường vẫn luôn mơ tưởng có người đối xử tử tế với con trai mình.

Bản thân gã ta vốn là một kẻ cặn bã không được xã hội chấp nhận, chẳng có khả năng kiếm tiền, lại nghiện rượu nặng, chỉ biết đi trộm cắp.

Một khi phát hiện có ai đối xử tốt với con mình, gã ta liền lập tức nảy sinh ý định lừa đảo tống tiền, thường tìm cách moi vài trăm tệ để tiêu xài.

Khu vực này vốn là xóm nghèo, người dân sống chật vật, có ai dư dả bao nhiêu tiền đâu?

Thế nên mọi người bị Hạ ba rình rập mãi, vừa thấy Hạ Lăng Phong là đã tránh còn không kịp, chỉ sợ bị người cha vô liêm sỉ đó bám lấy mà hút máu.

Cũng chính vì vậy mà cuộc sống của thiên tài máy tính nhí Hạ Lăng Phong ngày càng khổ sở.

Cha Hạ đặc biệt thích kiểu con gái trẻ tuổi như Thẩm Vi – hiền lành, lương thiện, lại giàu lòng thương cảm. Vừa thấy cô, ánh mắt gã ta đã hiện lên tia xảo quyệt.

“Cô cho con tôi ăn cái gì vậy hả? Nó bị viêm dạ dày đấy, cô cho nó ăn bừa bãi thế này, nhỡ đâu dạ dày nó có chuyện thì cô liệu hồn mà đền tiền đi!”

Ánh mắt đỏ lòm của gã ta lóe lên đầy gian trá.

Bà chủ tiệm bánh bao bên cạnh nghe vậy liền không vui:

“Đền tiền cái gì? Bánh bao nhà tôi làm sạch sẽ, vệ sinh! Nói bánh bao nhà tôi gây viêm dạ dày? Điên à?"

Hạ Lăng Phong sợ hãi đến run lẩy bẩy, nhưng vẫn lo cho Thẩm Vi, nhỏ giọng kéo tay cô thì thầm:

“Chị, chị đi mau đi, không là ông ta lại đòi tiền chị đó...”

Trước kia Hạ Lăng Phong không hiểu vì sao mọi người luôn tránh xa mình.

Sau này dần dần mới hiểu ra, cũng nghe người ta bàn tán: hai cha con này kẻ tung người hứng, chẳng khác nào lừa đảo chuyên nghiệp!

Dù là trẻ con, cậu bé cũng lờ mờ hiểu, “lừa đảo” chắc chắn không phải là lời khen.

Cậu hồi hộp, khổ sở, chỉ sợ cô gái tốt bụng như Thẩm Vi cũng sẽ bị cha mình ức hiếp.

Thẩm Vi dịu dàng nói: “Đừng lo, chị không sợ ông ta.”

Chưa đợi cô ra tay, bà chủ tiệm bánh bao to khỏe đã xông ra đuổi thẳng cha Hạ đi.

“Mẹ nó chứ! Đồ đâu không biết!"

Tuy không rõ đầu đuôi chuyện gì, nhưng bà cũng thấy đau lòng thay cho cậu bé yếu ớt như Hạ Lăng Phong thời buổi này mà còn có người lớn như vậy đi nuôi con!

Thẩm Vi quay sang hỏi Hạ Lăng Phong:

“Em có thích ba em không?"

Hạ Lăng Phong lắc đầu.

Cô suy nghĩ một chút rồi nói:

“Vậy em có muốn đến một nơi không có ba em, nơi em có thể đi học, có bạn bè chơi cùng không?”

Đôi mắt Hạ Lăng Phong sáng bừng:

“Chị, chị định đưa em vào viện phúc lợi sao?"

Thẩm Vi ngạc nhiên: “Em biết viện phúc lợi là gì à?”

Giọng hệ thống vang lên trong đầu Thẩm Vi:

[Trước đây cũng có vài người định giúp đỡ cậu bé, định thuyết phục người cha gửi con vào trung tâm phúc lợi. Nhưng gã ta đòi người ta 50 nghìn đồng mới chịu đồng ý, khiến ai cũng phải rút lui.]

Thẩm Vi cũng phải giật mình. Cha Hạ thật đúng là xem con mình như cái máy rút tiền!

Cô kéo Hạ Lăng Phong đi ra khỏi con hẻm.

Vừa bước được vài bước, liền thấy cha Hạ từ một góc đường xuất hiện, ánh mắt độc ác nhìn chằm chằm hai người.

Vừa nãy bị bà chủ tiệm bánh bao đuổi đi, ông ta không dám ra mặt. Nhưng giờ thấy Thẩm Vi dắt con mình ra ngoài thì lập tức xuất hiện.

Cha Hạ cười nham hiểm:

“Cô cũng thấy thằng nhóc này đáng thương chứ gì? Muốn dẫn nó đi thì dễ thôi, đưa tôi 100 nghìn tệ!"

Thẩm Vi đáp:

“Buôn bán trẻ em là hành vi phạm pháp.”

“Nói linh tinh gì đấy? Nó là con tôi!"

“Nếu cô còn dám nói bậy, có tin tôi đánh cô không!"

Vừa nói liền định vung tay đánh.

Nhưng mà có hệ thống bảo vệ, sao Thẩm Vi có thể để ông ta ra tay?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc