Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhà Trẻ Siêu Cấp Dành Cho Các Bé Con Phản Diện Chương 20

Cài Đặt

Chương 20

Phụ huynh học sinh có phần cạn lời: “Chỗ rộng như vậy mà chỉ mở một lớp, bao nhiêu người phục vụ cho hơn chục đứa trẻ? Thế này chẳng phải chuyện hoang đường sao? Không muốn kiếm tiền à?”

Cô giáo Đường thực sự xin lỗi.

Vốn dĩ phụ huynh có thể đi hoặc không đi.

Giá 260 tệ một tháng đúng là hấp dẫn thật, nhưng ai cũng sợ trong đó còn ẩn chứa bẫy gì khác.

Mới nghe hạn chế số lượng, phụ huynh liền sốt ruột.

Phụ huynh chờ cả buổi sáng, thấy cô Đường không chịu nhượng bộ, lại càng sốt ruột hơn.

Họ hối hận không thôi, lại còn than thở trong nhóm phụ huynh trường: “Biết vậy đã đăng ký rồi, lúc đầu cô ấy là người đầu tiên báo cho tôi biết mà! Lúc đó tôi không muốn cho con đi, bây giờ muốn đi thì lại hết chỗ rồi."

Mỗi cây mỗi cành, đây chẳng phải là mơ ước của mọi phụ huynh sao?

Ai làm cha làm mẹ cũng mong cô giáo chỉ chăm sóc riêng cho con mình.

Nhưng trẻ đông, cô giáo chăm không xuể, đành chấp nhận vậy.

Giờ đùng cái có một trường mẫu giáo tốt như thế mà lại bỏ lỡ,

Cảm giác như mất mấy trăm triệu vậy.

Có người trong nhóm còn bức xúc hơn: “Hết hạn ưu đãi thì đừng tung tin nữa, lần sau thì thông báo sớm nhé.”

Cái trường đó gọi là gì nhỉ? Mãn Thiên Tinh? Lần sau nhất định phải chú ý.

Đồng nghiệp ở siêu thị nghe tin chị Từ - nhân viên bán hàng - cho con gái đi mẫu giáo 260 tệ một tháng thì ai cũng hứng thú!

Mọi người đều biết chị Từ yêu thương con gái thế nào, tháng kiếm được 3,500 tệ mà muốn chi đến 4,500 cho con.

Một người mẹ thương con như vậy lại chọn trường mẫu giáo này, ai cũng tò mò.

“Chị Từ ơi, nhà trẻ thế nào rồi?"

Chị Từ cười tươi: “Rất tốt!”

Rồi kể lại quãng thời gian băn khoăn lo lắng, thật đúng là một hành trình đầy cảm xúc.

Chị tưởng mẹ chồng bị lừa, ai ngờ lại là do cô giáo Đường, đến vì cô mà bị môi trường nơi đây thu hút.

Mãn Thiên Tinh có xe đưa đón sang trọng, đồ ăn ngon để lại ấn tượng sâu sắc.

Chị chỉ ăn trưa một lần thôi mà lúc đó còn muốn xin tiền để ăn ké ở trường.

Bây giờ có người lớn còn trả tiền đi ăn cơm của trẻ con, nghe thật kỳ lạ.

Nhưng nghĩ lại cũng không dám quá đáng.

Chị đóng 260 đồng một tháng là cũng đủ hái ưu đãi từ trường rồi.

Nếu phụ huynh cũng đi ăn, thì hơi quá rồi. Con gái mới là quan trọng, miễn là con ăn ngon là được.

Gần đây, con gái Mộng Mộng còn thích ăn cơm ở trường, còn bảo tối ăn ít đi để đi ăn nhiều ở trường.

Mẹ chồng chị cũng tự hào, nói chọn đúng trường rồi.

Bây giờ cô ấy gọi mẹ chồng là “má” ngọt xớt, thật ra trong đó cũng có phần là để xin lỗi vì đã từng nghi ngờ bà trước kia.

Mẹ chồng chị có mặt mũi lắm.

Chị Từ kể chuyện say sưa, mấy cô gái trẻ chưa chồng nghe mà tròn mắt:

“Trời ơi, có nhà trẻ tốt thế này sao?"

“Thời chúng tôi đi học có phải thế đâu!"

“Giá nhà trẻ phải như thế này, người lao động mới dám sinh con chứ!"

Chủ đề giảm chi phí nuôi con được bàn tán rôm rả.

Bỗng đâu có một giọng nói mỉa mai vang lên:

“Ai vậy nhỉ? À ra là chị Từ, trước đây nói thương con lắm mà bây giờ cũng thế thôi, cho con học nhà trẻ thấp kém thế kia."

“260 tệ một tháng, chỗ gửi thú cưng còn đắt hơn nhiều, tội nghiệp con chị quá đi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc