Hai người đều có chuyện nghĩ đến, đều không nói gì thêm.
Xuyên qua hành lang, đi vào cửa đình viện, Hạ Thiền đang ôm kiếm đứng ở ngoài cửa, gương mặt xinh đẹp lạnh lùng như băng.
Cho dù đứng ở nơi đó bất động, cũng có khí tức lạnh lẽo tập kích người, làm cho người lạnh cả sống lưng.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng một cái, trong lòng khẽ động, trực tiếp đi qua, đưa hoa tươi trong tay tới trước mặt của nàng:
- Hạ Thiền cô nương, tặng cho ngươi.
Giữa sân đột nhiên yên tĩnh.
Không khí giống như ngưng kết, ngay cả âm thanh hô hấp cũng không có.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


