Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khi bà mối tiễn ta lên kiệu hoa, ta hất tay bà ra, kéo lê bộ hỷ phục mà chạy trốn.
Giữa trời tuyết rơi mịt mù, ta thậm chí còn làm rơi mất một chiếc hài thêu.
Tại phủ đệ của Ngô công công, đèn hoa sáng rực.
Kiệu hoa của thiếp phòng vốn dĩ phải vào từ cửa hông, đó là quy định, cũng là một sự hạ thấp không thể phản kháng.
Cổ họng ta vẫn chưa lành, mỗi khi cất tiếng, giọng khàn như bà lão sáu mươi:
"Tiểu nữ Lý Chí Ngư bái kiến Cửu Thiên Tuế."
Tân đế vừa lên ngôi, Ngô công công rời cung lui về, được ban phủ đệ ở kinh thành để dưỡng già.
Dù từng là người quyền cao chức trọng, nhưng những thái giám mà hắn đào tạo nay đều trở thành thân tín bên cạnh tân đế, không ai còn gọi hắn một tiếng "Cửu Thiên Tuế."
Lời tán dương này khiến sắc mặt hắn dịu đi đôi chút:
"Lý cô nương hành sự táo bạo như vậy, thật hợp ý ta."
Hắn từng bước đi xuống chính đường, ánh mắt lướt qua bộ hỷ phục của ta:
"Kiệu hoa cũng không ngồi, Lý cô nương lại nóng lòng đến vậy sao?"
Khách khứa bật cười rộ lên, thi nhau tâng bốc Ngô công công cưới được mỹ nhân.
"Ta đến để từ hôn." Ta cất tiếng, giọng khàn đục nhưng dứt khoát.
Ta lặng lẽ tránh bàn tay của hắn, lui về phía sau một bước, cúi người thật sâu:
"Cửu Thiên Tuế vốn được ca tụng là người trọng nghĩa, kết giao anh tài khắp thiên hạ, lẽ nào lại làm khó một nữ nhi nhỏ bé như ta?"
Ánh mắt hắn thoáng động, sau đó ho khan một tiếng, liếc nhìn quanh hội trường rồi cuối cùng dừng lại ở ta:
"Theo một thái giám như ta, có lẽ quá uất ức cho Lý cô nương rồi?"
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, không hề lùi bước.
Ta đang đánh cược.
Đánh cược rằng Ngô công công muốn giữ thể diện, rằng trong mắt thiên hạ, ta – Lý Chí Ngư – là tự nguyện gả cho hắn.
Hắn kéo dài giọng, giọng the thé:
"Ngay cả tiên đế cũng không dám làm mất mặt ta như vậy."
Ta mím môi, từng chữ rõ ràng:
"Xin ngài buông tha."
Sắc mặt hắn lập tức tối sầm lại, cả đại sảnh lặng ngắt như tờ.
Sau một hồi lâu, Ngô công công quay lưng, phẩy tay nói:
"Được rồi, ép buộc không có kết quả, cha mẹ ngươi không muốn ép gả, vậy ta trả lại mười lượng vàng sính lễ, Lý cô nương cũng không cần vào cửa."
Ta nghiến răng, cả người cứng đờ.
Kế mẫu làm sao cam lòng trả lại món lợi đã nuốt trôi?
"Không trả được?" Hắn như đoán trước câu trả lời, nở nụ cười lạnh lẽo:
"Thế thì dùng đôi tay ngọc ngà của Lý cô nương đổi lại đi."
Ngô công công vỗ tay, một gia nhân mang đến chiếc giá nến.
Hắn cầm lấy một cây nến, dí gần vào tay ta, giữ chặt lấy cổ tay ta.
Sáp nóng nhỏ xuống, ngọn lửa lập tức bùng lên, liếm tới tận xương tay.
Ta đau đớn nhíu mày, nhưng cắn răng không rụt lại.
Hắn cau mày nhìn ta, vung tay, quăng một con dao găm xuống trước mặt:
"Ta không có kiên nhẫn. Tự mình cắt đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)