Robot XX?
Khoan đã, cái bị che mất kia… liệu có phải là thứ mà cô đang nghĩ tới hay không?
Hứa Phiêu khẽ giật giật khóe môi, cảm thấy vô cùng câm nín.
Từ sau khoảnh khắc đó, mặc cho Hứa Phiêu có cố gắng cất tiếng bắt chuyện hay hỏi han thêm điều gì đi chăng nữa, ông lão thu mua phế liệu kia cũng nhất quyết phớt lờ, chẳng thèm ngoảnh đầu lại để ý đến cô dù chỉ một lần.
Không còn cách nào khác khả thi hơn, cô đành phải lẳng lặng cẩn thận bước đi theo hướng mà ông ta đã giơ tay chỉ ban nãy.
Khu vực núi sắt vụn này trên thực tế chiếm một khoảng diện tích không hề nhỏ chút nào.
Lúc Hứa Phiêu chậm rãi bước đi qua những lối đi hẹp, thỉnh thoảng lại có vài mảnh sắt vụn lố nhố từ trên đỉnh núi cao giật mình lăn lóc trượt xuống dưới.
Sự cố bất ngờ ấy khiến cô phải vừa căng mắt bước đi, vừa phải đề phòng chú ý né tránh những vật thể kim loại cứ rơi loảng xoảng ngay phía trên đỉnh đầu.
Còn về cái gọi là robot gì gì đó kia… ừm… Hứa Phiêu thực sự cảm thấy có chút vô cùng khó nói.
Tuy rằng bản thân vẫn chưa được tận mắt chứng kiến xem hình dáng thực sự của nó trông như thế nào, thế nhưng cái kiểu thiết kế này chỉ mới nghe qua miêu tả thôi đã thấy mang đậm mùi mlem rồi.
Rốt cuộc là vị tác giả chuyên viết thể loại ngôn tình tinh tế ngọt ngào nào mà lại có thể sáng tạo ra được một cái thiết lập kỳ quặc và quái đản đến mức này cơ chứ?
Cái cuốn truyện vốn dĩ thuộc thể loại ngọt sủng này… Liệu có khi nào đang vô tình đi sai hướng kịch bản rồi không?
Tuy rằng ở trong lòng nghĩ vậy thật đấy, thế nhưng cái bản tính ăn gì cũng nhất quyết không chịu chịu thiệt của Hứa Phiêu lại khiến cô đưa ra quyết định vẫn phải đi tới tận nơi xem thử cho biết ra sao.
Mà thực ra thì cũng có thể là do bản thân cô đang có chút hơi tò mò thật.
Dù sao thì toàn bộ đống sắt vụn mà cô vất vả kéo đến đây cũng đã trót đưa hết cho ông lão thu mua kia mất rồi. Mìn nhìn qua tình hình thực tế thì chắc chắn là chẳng có hy vọng gì đòi lại được nữa, nếu giờ đây lại ngậm ngùi đi về tay không thì quả thực cảm thấy quá đỗi tiếc nuối.
Thôi thì cùng lắm, đúng như lời ông lão kia đã gợi ý, đem nó về nhà rồi tự tay cải tạo thành một con robot quét nhà cũng chẳng sao, hoặc không thì cứ tháo tung toàn bộ các linh kiện bên trong ra đem đi bán lấy tiền.
Dù sao thì người ta cũng đã nói rõ là cỗ máy này chỉ còn lại tầm ba phần mới, cho nên bản thân cô cũng chẳng nên đặt ra quá nhiều kỳ vọng làm gì.
Thế nhưng đến khi Hứa Phiêu bước chân tới nơi và thực sự nhìn thấy cỗ máy mà ông lão vừa chỉ, cô mới ngỡ ngàng phát hiện ra vẻ ngoài của nó trên thực tế lại khá bình thường.
Nó được tạo hình theo kiểu dáng hình người, đôi mắt đang nhắm nghiền lại đầy vẻ vô hồn.
Mái tóc mang sắc trắng nổi bật như thể đang tự phát ra luồng ánh sáng kỳ ảo ngay trên đống sắt vụn đen sì ngổn ngang xung quanh, trong khi làn da ngăm đen lại vô tình làm dịu đi phần nào vẻ hung dữ ban đầu của nó.
Có điều lớp da thịt bao bọc phía bên ngoài của cỗ máy lúc này đã bị bong tróc nhiều chỗ, để lộ ra hẳn phần kết cấu máy móc phức tạp làm bằng kim loại màu bạc sáng ở bên trong.
Cánh tay bên trái của nó vẫn còn giữ nguyên trọn vẹn hình dáng bàn tay con người, còn cánh tay bên phải thì đã bị gãy rụng tới tận phần khuỷu tay, đoạn gãy trơ ra phần khung kim loại lấp lánh dưới ánh đèn.
Phải công nhận một điều rằng, cái cỗ… ờm… robot gì đó này, sở hữu một vẻ ngoại hình đúng thật là chẳng có lấy một điểm nào để chê bai hay trách móc cả.
Còn về làn da hơi ngăm đen nhưng không quá tối màu thì lại mang tới một vẻ đẹp quyến rũ hoàn toàn khác biệt so với những làn da trắng nõn thông thường, nó vừa tạo ra một cảm giác gợi cảm đầy cá tính, lại vừa cực kỳ thu hút sự chú ý giữa một rừng nhân vật vốn đã quá quen thuộc với làn da trắng bệch.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)