Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong khi Lê Diệu đang ngủ ngon lành, gia đình bác cả đang bàn tán về cô.
Tại nhà họ Lê ở Ninh Thành.
Trong thư phòng, bác cả ngồi trên ghế, ngước mắt nhìn chiếc đồng hồ treo tường, gương mặt đầy lo âu: “Lê Diệu vẫn chưa về sao?”
Anh cả nhà họ Lê gật đầu: “Chưa về. Người giúp việc vẫn đang trông ở cổng, chỉ cần nó về sẽ báo ngay.”
Lê Dương có vẻ mất kiên nhẫn.
Gia đình họ Lê có năm người con, Lê Dương là con út, lại là con gái duy nhất nên từ nhỏ đã được nuông chiều, dẫn đến tính cách kiêu ngạo, bướng bỉnh.
Hôm nay là lễ đính hôn của cô ta, đáng lẽ tối nay cô ta sẽ ở bên Tịch Tử Mặc. Nhưng bố cô ta lại không cho đi, bắt cô ta ở nhà chờ Lê Diệu.
Cô ta bực bội đá vào bàn, không vui nói: “Bố, tại sao phải chờ nó? Mặc kệ nó đi đâu! Chết ngoài đường càng tốt.”
“Vớ vẩn!” Bác cả quát mắng. “Nó là em gái con.”
Diệp Thúy Vân vỗ vai con gái, ra hiệu cô ta đừng chọc giận bác cả.
Lê Dương tựa đầu vào vai mẹ, bĩu môi, dù không vui nhưng cũng không nói thêm gì.
Anh tư nhà họ Lê vắt chéo chân, vẻ mặt lười nhác: “Bố, bố lo xa quá rồi. Một lát nữa nó sẽ tự về thôi. Anh ba chẳng đã nói rồi sao? Lê Diệu không thể cãi lời gia đình mình, càng không thể rời xa nhà họ Lê. Nó chỉ đang giận dỗi chút thôi, chạy đâu được mà thoát. Bao nhiêu năm nay, mệnh cách của nó gần như sắp thay xong rồi, có thể xảy ra chuyện gì chứ? Chắc lại trốn vào góc nào khóc thôi. Khi nó về, bố dỗ vài câu là xong.”
Bác cả gật đầu, rõ ràng đồng tình với lời anh tư, nhưng ông vẫn nghiêm mặt chỉ vào mấy đứa con: “Mấy đứa liệu mà giữ ý, đừng bắt nạt nó quá đáng. Trò [Đập bóng] sau này đừng chơi nữa. Còn Lê Dương, không được dùng dao làm nó bị thương, nguy hiểm lắm.”
Lê Dương bĩu môi: “Con cũng đâu muốn dùng dao đâu. Hôm nay máu trên mặt nó còn bắn cả vào tay con, ghê chết đi được. Con chỉ muốn mình xinh đẹp hơn thôi, phụ nữ ai mà chẳng muốn đẹp.”
“Muộn rồi.” Lê Dương ngáp một cái: “Con phải về ngủ bù để dưỡng nhan sắc đây. Đợi Lê Diệu trở về thì trói nó lại, đỡ để nó chạy lung tung. Con nghe anh Ba nói, trên người Lê Diệu chỉ còn lại một chút mệnh cách cuối cùng thôi. Không lâu nữa, mệnh cách của nó cũng sẽ bị đổi hết. Đến lúc đó, chúng ta có thể yên tâm rồi.”
“Đổi hết mệnh cách, có phải nó sẽ chết không?” Thằng Tư Lê tò mò hỏi.
“Phải.” Lê Dương gật đầu: “Anh Ba nói vậy mà.”
Thằng Ba nhà họ Lê là một đạo sĩ, từ nhỏ đã xuất gia tại đạo quán Tử Dương ở núi Hạc Minh, đã nhiều năm không về nhà, thường chỉ liên lạc qua điện thoại.
“Ôi, như vậy cũng hơi tiếc.” Thằng Tư Lê tỏ vẻ tiếc nuối: “Ít đi một người để bắt nạt, loại ‘bao cát’ chịu đòn mà ngoan ngoãn như nó đâu dễ kiếm.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










