Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhà ma của tôi thông với địa phủ Chương 5: Cô Là Người Hay Ma? - Tôi Quên Mất

Cài Đặt

Chương 5: Cô Là Người Hay Ma? - Tôi Quên Mất

Người phụ nữ mặc xường xám có nhan sắc tuyệt đẹp, mái tóc uốn thành từng lọn nhỏ, là kiểu tóc thường thấy trong các bộ phim thời dân quốc.

Người phụ nữ mặc xường xám cúi người hành lễ trước Lê Diệu, giọng nói nhẹ nhàng: “Tiểu nữ Như Hoa, bái kiến chủ nhân Nhà Ma.”

Như Hoa?

Cái tên này nghe quen quen. Trong ký ức của Lê Diệu, có hai nhân vật tên Như Hoa: một là trong phim của Châu Tinh Trì, nam giả nữ; người còn lại là hồn ma từng đau đáu chờ đợi người tình mười hai thiếu gia.

Rõ ràng, người phụ nữ mặc xường xám trước mặt không thể là nam giả nữ, vậy chứng tỏ cô ta chính là...

“Cô là người hay ma?” Lê Diệu hỏi.

Người phụ nữ mặc xường xám hiện vẻ đau thương, ánh mắt nhìn xa xăm như đang hồi tưởng điều gì đó. Một lúc lâu sau, cô ta mới chậm rãi lên tiếng: “Tôi đã chết được 90 năm, quên mất dáng vẻ khi còn sống của mình. Tôi chỉ nhớ mình từng là danh kỹ của Thạch Đường Tử, yêu mười hai thiếu gia nhà họ Trần. Khi còn sống, chúng tôi không thể ở bên nhau, nên đã hẹn ước cùng tự tử. Nhưng tiếc thay, tôi đợi ở âm phủ bao nhiêu năm, vẫn không thấy anh ấy đến. Vì vậy, tôi lên đây để xem liệu có thể tìm được anh ấy không.”

Hộp quà bí ẩn đầu tiên mở ra được Như Hoa. Lê Diệu lập tức cảm thấy hứng thú, tò mò không biết trong hộp thứ hai có gì.

Cô mở hộp quà thứ hai.

Một làn khói xanh xẹt qua, trước mặt xuất hiện một thiếu nữ mặc trang phục cổ đại, khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, nhan sắc xinh đẹp tuyệt trần.

Đôi mắt Lê Diệu sáng lên, cô vừa định hỏi cô bé này là ai thì...

Thiếu nữ bất ngờ giật mạnh một lớp da người trên mặt, hóa thành một con quỷ xanh mặt dữ tợn, miệng đầy răng cưa, lao thẳng về phía Lê Diệu.

Chết tiệt, con quỷ này định ăn thịt người!

Lê Diệu lập tức quay đầu bỏ chạy.

Như Hoa bên cạnh cũng hoảng hốt chạy còn nhanh hơn cả Lê Diệu: “Không xong rồi, là quỷ Họa Bì, con quỷ này chuyên ăn tim người!”

Nhìn Như Hoa lập tức vượt qua mình, Lê Diệu cạn lời: “Cô chạy cái gì? Không phải cô cũng là quỷ sao? Cô không có pháp lực à?”

Như Hoa vừa chạy vừa hét: “Tôi đánh không lại quỷ Họa Bì. Nó không chỉ ăn tim người, mà còn bắt nạt cả quỷ yếu. Bị nó bắt được thì thảm đời!”

Thế là, một người một quỷ chạy thục mạng phía trước, trong khi con quỷ mặt xanh dữ tợn đuổi sát phía sau.

Sức khỏe Lê Diệu vốn không tốt, càng chạy càng chậm. Cô cảm giác sắp bị quỷ Họa Bì bắt kịp.

Như Hoa đột nhiên lao tới, kéo tay Lê Diệu chạy thẳng về phía cổng Nhà Ma.

Lê Diệu đâm mạnh vào cánh cửa, làm cửa bật mở, sau đó ngã nhào xuống đất.

Xong đời, lần này chắc mình chết chắc rồi!

Khoảnh khắc ngã xuống đất, Lê Diệu nhắm chặt mắt, chờ đợi nỗi đau khi tim bị moi ra.

Nhưng... cơn đau không ập đến.

Lê Diệu cẩn thận mở mắt ra.

“Dậy đi, không sao đâu.” Như Hoa đã trở lại vẻ thanh lịch ban đầu, nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc. Dáng vẻ hiện tại hoàn toàn khác với cô gái vừa chạy hớt hải như thỏ điên lúc nãy. “Chúng tôi đều thuộc về Nhà Ma, và cô là chủ nhân Nhà Ma. Trong Nhà Ma, quỷ không thể làm hại cô.”

Lê Diệu ngồi dậy, thở phào nhẹ nhõm: “Sao cô không nói sớm? Làm tôi chạy mấy vòng vô ích.”

Sớm biết vậy cô đã mở hộp quà trong Nhà Ma.

Như Hoa cầm khăn tay che miệng, khẽ cười đầy ngượng ngùng: “Tôi quên mất.”

Lê Diệu: “...”

Đúng là không đáng tin chút nào!

Mặc dù trong Nhà Ma, quỷ Họa Bì không dám làm hại Lê Diệu, nhưng con quỷ này vẫn luôn tỏ ra dữ tợn, thậm chí còn chảy dãi khi nhìn cô, cứ như muốn lao đến cắn bất kỳ lúc nào.

Lê Diệu hoảng sợ, không dám mở hộp quà thứ ba. Ai mà biết được trong đó sẽ xuất hiện thứ gì.

Nhỡ đâu lại thêm một con ác quỷ thì sao.

Hai con quỷ, đứng hai bên như hai vị thần canh cửa, ngày nào cũng chảy dãi nhìn cô.

Cô không bị chúng cắn chết thì cũng bị dọa cho phát khϊếp.

Thật đau đầu.

Quỷ Họa Bì rõ ràng là không nghe lời. Với bộ dạng thế này, làm sao cô có thể vận hành Nhà Ma? Khách vừa bước vào đã bị nó dọa chạy mất rồi.

Hơn nữa, Lê Diệu cũng lo lắng quỷ Họa Bì chạy ra ngoài làm hại người khác.

“Đừng lo.” Như Hoa lên tiếng: “Nó không thể rời khỏi Nhà Ma đâu.”

Lê Diệu ngẩng đầu, tỏ vẻ muốn nghe giải thích.

Như Hoa giải thích: “Vừa rồi khi tôi bước vào, đã cảm nhận được một sự ràng buộc. Đó là mối liên kết giữa tôi và Nhà Ma. Sau khi vào đây, tôi không thể rời đi được, tôi đoán quỷ Họa Bì cũng vậy. Nếu không, nó đã chạy từ lâu. Hơn nữa, Nhà Ma không chỉ ràng buộc chúng tôi không được rời đi, mà còn kiểm soát, không cho chúng tôi làm hại người khác.”

Nghe đến cụm từ “không làm hại người khác”, ánh mắt Lê Diệu sáng lên.

Tốt quá rồi, không làm hại người khác là được.

Nhưng... chẳng mấy chốc, ánh mắt cô lại ảm đạm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc