Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhà ma của tôi thông với địa phủ Chương 2: Mệnh Cách Bị Trộm - Nhà Họ Lê

Cài Đặt

Chương 2: Mệnh Cách Bị Trộm - Nhà Họ Lê

“Tôi thấy sắc mặt của cô cũng không tốt, ấn đường ngả đen, không thể sống lâu. Thọ mệnh của cô cũng bị kẻ khác đổi mấy rồi, cô vốn dĩ có tướng trường thọ.

Còn năng khiếu của cô nữa, cha mẹ cô, tài vận của cô, hôn nhân của cô… Tất cả đều bị tráo đổi hết.”

Nghe lời nói của thần côn, sắc mặt Lê Diệu càng ngày càng trắng bệch.

Cô nghĩ đến gia đình bác cả. Gia đình bác cả vốn chỉ khá giả, nhưng sau khi cha mẹ cô qua đời, nhận nuôi cô, nhà bác cả lập tức phát tài.

Còn chị họ Lê Dương, cũng giống y hệt lời nói của thần côn, hồi bé cô ta rất bình thường, nhưng theo vết bớt trên mặt Lê Diệu càng ngày càng lớn, Lê Dương trở nên càng ngày càng xinh đẹp.

Thấy Lê Diệu ngẩn người, thần côn thở dài, đưa ra một cái mã QR: “Cô gái à, mệnh cách vốn dĩ thuộc về cô giờ chỉ còn một chút cuối cùng, đã không còn đường cứu vãn nữa. Chờ chút mệnh cách cuối cùng này bị trộm mất, cô sẽ đột tử ngoài đường.

Cô quét mã QR này đi, nó sẽ cứu mạng cô.”

Lê Diệu: “…”

Người này không phải là kẻ lừa đảo đấy chứ! Sao cứ thấy như đang lừa dối thế nhỉ?

Lê Diệu nghi ngờ nhìn thần côn. Thần côn giơ mã QR, vẻ mặt chân thành: “Tôi biết trông tôi rất giống lừa đảo, nhưng tôi thật sự không phải.”

Chần chờ một lát, Lê Diệu vẫn quét mã QR, bấm vào tải xuống.

Đặt cược một phen, lừa đảo thì lừa đảo, dù sao cô cũng không có tiền để bị lừa.

Còn chưa tải app xong, bác dâu cả đã gọi điện cho cô, vừa mở miệng đã chất vấn: “Mày chết ở đâu rồi? Tao hỏi mày chết ở đâu rồi? Hôm nay là ngày chị họ mày đính hôn mà mày không biết hả? Mày không về nhà bưng trà rót nước quét nhà mà chạy đi đâu? Mau cút về nhà cho tao!

Đồ vô ơn bội nghĩa không có lương tâm! Nuôi mày bao nhiêu năm đều không được tích sự gì, tiểu tạp chủng!”

Bà mới là tạp chủng!

Mắng cô không sao, nhưng dựa vào đâu mà mắng cha mẹ cô? Lê Diệu oán hận muốn cãi lại bà ta, nhưng lời nói đến bên miệng lại không tài nào mắng ra khỏi miệng được, Lê Diệu sốt ruột đến nỗi sắc mặt trắng bệch.

Thấy thế, thần côn cũng đã đoán được: “Có phải cô không thể phản kích không? Bây giờ cô đã thành con rối của họ, hoàn toàn bị họ thao túng, chỉ có app này của tôi mới cứu được cô.

Cái app này của tôi ghê gớm lắm, cho dù cô chết rồi cũng có thể sống trong nhà ma. Nhớ mở ra sớm nhé!”

Lê Diệu nhìn thần côn bằng ánh mắt sâu thẳm, không nói một lời mà xoay người đến nhà bác cả.

Đối với mệnh lệnh của bác dâu cả, cô hoàn toàn không thể sinh lòng chống cự, thân thể cứ như không chịu khống chế.

Dường như vô hình trung, có một sức mạnh nào đó đang áp chế cô mãnh liệt.

Trước kia, Lê Diệu không phát hiện điều khác thường, vẫn nhẫn nhục chịu đựng, cô cho rằng mình nhớ ơn dưỡng dục của bác cả và bác dâu cả. Nay bị thần côn vạch trần sự thật, cô mới nhận thấy điều khác thường.

Chuyện mệnh cách quá huyền diệu, cô không dám hoàn toàn tin lời thần côn, phải nghiệm chứng một phen.

Nhà của bác cả Lê Kim Quý nằm ở giữa sườn núi, phạm vi mấy chục dặm đều là đất của nhà họ Lê. Hôm nay là ngày đính hôn của chị họ Lê Dương và Tịch Tử Mặc, siêu xe đỗ đầy chung quanh biệt thự, người lui tới đều là quan to quý nhân

Địa vị của Lê Diệu ở nhà họ Lê còn không bằng người hầu, đương nhiên không thể đến phòng khách đằng trước, cô chỉ có thể vào nhà từ cửa sau, ở chung chỗ với người hầu.

Lê Diệu vừa trở về không biết rằng chị họ Lê Dương đã chờ cô từ lâu.

Lê Dương mặc lễ phục may cao cấp, phác thảo dáng người lồi lõm gợi cảm của cô ta. Mái tóc cũng được nhà tạo mẫu thiết kể tỉ mỉ, gương mặt được trang điểm tinh xảo, hệt như tiên nữ.

Nhưng cô ta vẫn không hài lòng với dung nhan của mình, cứ cảm thấy da mình chưa đủ trắng, soi gương đối mặt màu da chênh lệch trên mặt và trên cổ.

Trên mặt đánh kem nền nên trắng hơn cổ một chút, thoạt nhìn không hài hòa chút nào.

Lê Dương nhỏ giọng than thở: “Màu da kém nhiều quá, con muốn có làn da trắng sứ cơ. Mẹ, mẹ nói xem lát nữa Lê Diệu trở về, con rạch mặt nó, có phải da của con sẽ trắng hơn không? Không thì con lột da mặt của nó luôn đi.”

Giọng điệu của cô ta nhẹ nhàng bâng quơ, cứ như thể Lê Diệu không phải là một con người, mà chỉ là một con cá chờ làm thịt, mặc cho cô ta chém gϊếŧ thoải mái.

“Con nói nhỏ thôi, đừng để người ta nghe thấy.” Bác dâu cả Diệp Thúy Vân nhíu mày: “Hôm nay là ngày vui đính hôn của con, đừng động dao động kéo, dịu dàng một chút, thế này còn ra thể thống gì?”

“Mẹ!” Lê Dương làm nũng: “Chính vì sắp đính hôn nên con mới muốn trở nên xinh đẹp hơn. Tử Mặc là người thừa kế hào môn chục tỷ, con không thể làm anh ấy mất mặt.”

Nghe vậy, Diệp Thúy Vân ngẫm nghĩ rồi đồng ý: “Được rồi, nhưng mà lột da thì đẫm máu quá, lát nữa rạch mặt nó được rồi, dù gì nó cũng là em họ của con, nể mặt ông cha đã chết của nó, tha cho nó một lần đi.”

“Hời cho nó.” Lê Dương chu môi: “Mẹ, mẹ tốt với nó quá đấy! Con tiện nhân Lê Diệu kia rõ là đồ vong ơn bội nghĩa, ăn uống nhà mình bao nhiêu năm, mình lấy mấy thứ của nó thì đã sao? Nó vốn đã xấu xí, trên mặt có cái bớt to như thế, làm cách nào cũng không xinh đẹp được, chi bằng tái chế rác thải cho con dùng.”

“Được rồi.” Diệp Thúy Vân ngăn cản Lê Dương nói chuyện, không cho cô ta nói tiếp, sợ sẽ bị người khác nghe thấy.

Khi Lê Diệu trở về, căn phòng nho nhỏ chật ních người, dường như đang chờ cô.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc