Nhà cậu ở ngoài một con phố nữa, ngoại hoàn thành. Nàng nhất định phải tới sớm.
Nàng mang thân nô, vốn không được ra ngoại hoàn thành, lỡ bị bắt sẽ ăn mười roi.
Nhưng nàng quá nhớ muội muội, liều một lần cũng đáng. Bao lần mợ đến lấy bạc đều chẳng mang muội muội theo, hỏi thì nói bệnh, hoặc bận chơi, tóm lại là không đến được.
Cảnh vật dần từ lầu cao thành nhà thấp, dưới chân bắt đầu lầy lội, chính là ngoại hoàn thành.
Dựa trí nhớ, nàng tìm đến viện cậu.
Bức tường đất bao quanh nứt nẻ, gõ cửa từng mảng đất rơi lả tả, chó nhà bên sủa ầm.
"Không có tiền! Đã bảo không có thì không có! Muốn thì đi báo quan, bắt chúng ta đi thì ngươi cũng chẳng lấy được xu nào!"
Trong sân vọng ra giọng mợ. Tửu Nhưỡng khựng lại, rồi khẽ gọi: "Mợ... Là con... Lục Lục đây..."
Trong viện im lặng thoáng chốc, rồi "két" một tiếng, cửa bật mở. Người đàn bà mặt đầy nụ cười bước ra kinh hô: "Ối chà, cô nương ngoan của ta, sao đêm hôm lại chạy tới nhà cậu thế này! Mau mau vào đi, thật là chẳng báo trước một tiếng, chúng ta chẳng chuẩn bị được gì..."
Vừa nói bà ta vừa dò xét, ánh mắt dừng trên dải lụa buộc tóc nàng. Nút thắt bướm rủ xuống đôi hạt mã não xanh, trông là biết đáng giá.
"Lục Lục à... Sao ngươi không nói sớm, con bé mấy đêm nay chẳng ngủ, giờ mới yên giấc. Ngươi vào chẳng phải sẽ đánh thức nó sao. Nhưng ngươi cũng đừng lo, mười ba lượng kia không uổng phí đâu! Thuốc uống vào là khỏe hẳn, đêm nay chẳng còn ho nữa..."
Cổng viện mở toang, nơi cửa hiện ra một bóng nam nhân. Sắc mặt người đàn bà lập tức biến đổi, vỗ đùi một cái rồi ôm chầm lấy Tửu Nhưỡng, bắt đầu khóc lóc:
"Lục Lục của chúng ta thật khổ! Mười ba lượng mà lại gả cho Thẩm lão gia, kết quả chẳng được cái gì! Chi bằng chờ cậu chuộc thân cho ngươi, rồi tìm một nhà tốt mà gả vào còn hơn!"
Nam nhân ngoài bốn mươi, râu ria xồm xoàm, toàn thân mùi rượu, dáng gầy gò như cây trúc, đứng đó nhìn lưng nàng hồi lâu. Vừa định tiến lên đã bị ánh mắt người đàn bà chặn lại, liền khựng bước.
Bà ta kín đáo phất tay, mấp máy miệng nói hai chữ "báo quan". Nam nhân bừng tỉnh, xoay người lủi mất.
Tửu Nhưỡng cười gượng, khẽ đẩy bà ta ra, sờ vào thắt lưng, lôi ra một lượng bạc vụn nhét vào tay:
"Mợ, con biết mợ và cậu vất vả, chút tiền nhỏ coi như hiếu kính. Con chỉ muốn lén vào nhìn muội một chút rồi đi, không quấy rầy."
Đây là tiền thuốc còn lại, về phải lấy bạc tích cóp bù vào.
Thấy bạc, mắt người đàn bà sáng hẳn, chẳng buồn chối, vui vẻ nhét ngay vào tay áo. Bà ta thở dài, làm bộ khó xử:
"Cũng được... Nhưng trước tiên ngươi giúp ta một việc."
Bà chỉ sang chiếc mâm tre đặt trên cối đá, phơi đầy mơ khô: "Đều là Dung nhi muốn ăn. Muội muội ngươi thật biết sai bảo người ta, thứ này nửa đêm phải lật qua lật lại, không thì ta ngủ say, làm sao nghe được ngươi gõ cửa."
Thiếu nữ chẳng nói nửa lời, liền xắn tay áo làm việc. Người đàn bà đứng bên nhìn, thỉnh thoảng lại chỉ trỏ bắt nàng làm lại.
Khi mơ khô vừa lật xong, xa xa chợt vang tiếng bước chân ồn ã! Người đàn bà ló đầu ra nhìn, vội vã chạy lại, hoảng hốt:
"Quan... Quan phủ đi tuần đêm tới rồi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)