Lúc này, Vi Anh Kiệt mới để ý thấy trên bàn vẫn còn sót lại một bộ y phục. Trong số tám người bọn họ, chỉ duy nhất mình nàng là không chịu mua.
Vi Anh Kiệt lập tức nhớ lại mối thù bị nàng hất ngã lúc trước, cơn giận lại bốc lên: "Những lời ta vừa nói, ngươi nghe không thủng lỗ tai sao?"
Lê Tiếu Tiếu thản nhiên đáp: "Nghe rõ rồi mà."
Vi Anh Kiệt trừng mắt quát lớn: "Nghe rõ rồi mà ngươi còn không chịu mua? Ngươi cứ giữ cái bộ dạng đầu bù tóc rối, bẩn thỉu thế này thì bán cho ai? Bán không được thì sẽ bị trừ tiền ăn ở đấy..."
Lê Tiếu Tiếu nhún vai: "Vậy thì cứ trừ đi."
Một bộ quần áo cộng thêm đôi giày tốn mất tận ba trăm văn tiền, chừng ấy đủ để nàng mua được ba trăm cái bánh bao thịt rồi. Cớ làm sao nàng phải lãng phí tiền bạc vào ba cái chuyện râu ria, chẳng hề quan trọng này chứ?
Vi Anh Kiệt tức khắc bị nàng chọc cho tức điên lên, máu nóng dồn thẳng lên não: "Con ranh chết tiệt kia, ngươi đừng có rượu mời không muốn lại muốn uống rượu phạt!"
Lê Tiếu Tiếu nghe vậy thì ngơ ngác, không hiểu câu này có ý gì bèn hỏi lại: "Thế là có ý gì cơ?" Nàng là thực sự không hiểu, nhưng rơi vào trong mắt Vi Anh Kiệt, thái độ này lại chính là sự khiêu khích trắng trợn mười mươi.
Vi Anh Kiệt nổi trận lôi đình. Gã vung tay lên, vừa định giáng cho nàng một cái tát nảy lửa thì người phụ nữ mặc áo xanh lúc nãy viết khế ước bán thân chợt bước ra, cất tiếng gọi: "Vi Anh Kiệt!"
Vi Anh Kiệt nghe tiếng gọi thì lập tức thu lại cơn thịnh nộ, cung kính thưa: "Tần ma ma."
Tần ma ma đưa mắt nhìn Lê Tiếu Tiếu, nhàn nhạt nói: "Ngươi không muốn mua thì thôi vậy. Nhưng dù không mua thì cũng phải đi tắm rửa một chút, gột sạch sẽ mặt mũi đầu tóc đi. Ta ở đây có một bộ quần áo cũ, ngươi cầm lấy mà mặc." Nói xong, bà ta ném cho nàng một bộ áo lụa màu xanh thu hương trông đã cũ sờn.
Trên đời lại có chuyện tốt thế này sao, không cần tốn tiền mà vẫn có đồ mặc? Lê Tiếu Tiếu đương nhiên sẽ không dại gì mà chống lại vận may của chính mình. Nàng lập tức lanh lẹ ôm lấy bộ quần áo, tung tăng chạy ra hậu viện tìm chỗ tắm rửa.
Nàng chẳng hề mảy may tò mò tại sao Tần ma ma lại ưu ái đối xử tốt với mình đến vậy. Và tất nhiên, nàng cũng chẳng sợ Tần ma ma đang ấp ủ mưu đồ quỷ quyệt gì để tính kế mình.
Tần ma ma lạnh lùng vặn lại gã: "Con nhóc đó biết chữ đấy. Cái sai sự bên huyện nha, ngươi định kéo dài đến tận bao giờ nữa đây? Ngươi tưởng ở cái huyện Bí Dương này chỉ có mỗi nha hành của chúng ta thôi sao? La Ký ở ngay đối diện cũng đang dòm ngó chằm chằm vào món hời này đấy. Khó khăn lắm mới tìm được một người đáp ứng đủ điều kiện, ngươi còn muốn làm hỏng việc trong tay mình nữa à?"
Vi Anh Kiệt tức tối, hậm hực cãi lại: "Nhưng Tần ma ma à, con ranh đó đúng là một kẻ cứng đầu khó trị. Bà cũng nhìn thấy thái độ của nó rồi đấy. Nếu cứ để nguyên cái bộ dạng ngang ngược đó mà đưa vào huyện nha, thì chỉ tổ làm hỏng mất danh tiếng của nha hành chúng ta thôi. Đến lúc đó, chúng ta cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì trước mặt Huyện lệnh phu nhân đâu!"
Tần ma ma lại tỏ vẻ chẳng hề bận tâm: "Nó nói cũng đâu có sai, ngươi nổi cáu cái nỗi gì? Chẳng lẽ cứ không chịu mua quần áo của ngươi thì bị coi là kẻ cứng đầu sao?"
Vi Anh Kiệt bị bà ta nói cho tức đến mức lộn ruột lộn gan, nhưng đối diện với một Tần ma ma có thâm niên và uy quyền cao hơn mình, gã cũng đành ngậm bồ hòn làm ngọt, chẳng thể làm gì được.
Cùng lúc đó, Lê Tiếu Tiếu đi theo đám đông cũng đã nhanh chóng tắm rửa xong xuôi. Nàng thay bộ quần áo cũ mà Tần ma ma vừa cho mượn ban nãy.
Bộ y phục này tuy mang tiếng là đồ cũ, nhưng nhìn kỹ thì vẫn còn mới đến bảy, tám phần. Chính vì thế, khi đứng giữa đám lưu dân vừa được diện quần áo mới kia, nàng trông chẳng hề lép vế chút nào. Trái lại, nhờ kiểu dáng y phục khác biệt, trông nàng lại có vẻ giống như người dẫn đầu của cả đám vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
