Nhị Nữu rũ mi mắt, khẽ nói: "Sau này tất cả đều phải làm hạ nhân cả rồi, vậy mà nàng ấy vẫn ham ngủ, chẳng biết chừng mực như thế. Hai người hôm qua không nghe Tần ma ma dặn dò sao? Đã làm kẻ hầu người hạ thì lúc nào cũng phải nhớ kỹ việc gì nên làm, việc gì không. Nàng ấy ngay cả việc dậy sớm mà cũng chẳng làm xong, thì làm sao có cơ hội được chọn vào hầu hạ trong những gia đình danh gia vọng tộc chứ?"
Nghe vậy, Xảo Nương và Đại Hoa đều tỏ vẻ do dự. Bọn họ cũng đâu có ngốc. Chỉ vì Lê Tiếu Tiếu biết chữ, Tần ma ma không những phát thêm y phục cho nàng, mà còn đặc biệt dùng bút đỏ đánh dấu lên tờ khế ước bán thân của nàng nữa. Động thái này rõ ràng là đang chuẩn bị đưa nàng vào một gia đình quyền quý. Rõ ràng mọi người đều là nạn dân cùng nhau chạy trốn, dựa vào đâu mà chỉ vì biết dăm ba chữ, nàng lại được hưởng đặc ân đó? Nếu như hôm nay nàng thực sự chọc giận Tần ma ma vì thói ham ngủ, thì chẳng phải bọn họ sẽ có cơ hội thay thế hay sao?
Nghĩ vậy nên cả bọn quyết định im lặng. Lát sau, khi đến giờ tập hợp, Tần ma ma khẽ nhíu mày quát hỏi: "Sao lại thiếu mất một người rồi?"
Những người khác có lẽ bà ta không nhớ rõ mặt, nhưng Lê Tiếu Tiếu đã được đánh dấu đỏ lại chính là đối tượng được bà ta đặc biệt quan tâm từ hôm qua. Do đó, bà ta lập tức phát hiện ra sự vắng mặt của nàng: "Lê Tiếu Tiếu đâu rồi?"
Ba cô nương lén đưa mắt nhìn nhau, rồi đồng loạt cúi gằm mặt xuống, không ai dám hé răng nửa lời.
Thấy vậy, Tần ma ma liền chỉ đích danh: "Nhị Nữu, các ngươi ở chung một phòng cơ mà, sao nó lại không đến?"
Nhị Nữu ấp úng đáp lời: "Nàng ấy... nàng ấy vẫn chưa ngủ dậy ạ..."
Ánh mắt Tần ma ma bỗng trở nên thâm trầm: "Ồ, ra là ngủ quên. Thế các ngươi có gọi nó dậy không?"
Nhị Nữu liếc nhanh sang Xảo Nương và Đại Hoa đứng cạnh, rồi lấy hết can đảm nói dối: "Dạ chúng ta có gọi rồi, nhưng gọi mãi mà nàng ấy vẫn không chịu tỉnh."
Xảo Nương và Đại Hoa lại đưa mắt nhìn nhau, sau đó tiếp tục cúi đầu, ngầm đồng tình mà không hề lên tiếng phản bác.
Dăm ba cái mánh khóe vặt vãnh này của đám tiểu nha đầu, Tần ma ma đã chứng kiến nhiều đến mức phát chán rồi. Thế nhưng, bà ta cũng chẳng buồn vạch trần. Dù sao thì tất cả đều sắp phải làm thân nô tỳ, hiện tại lại đang là lúc cạnh tranh để giành lấy một tương lai xán lạn hơn, thì cớ gì người khác phải có nghĩa vụ gọi nàng đó dậy chứ?
Nghĩ vậy, bà ta chỉ nhạt giọng lên tiếng: "Thế à? Vậy thì cứ để nó ngủ tiếp đi. Ta cũng muốn xem thử nó có thể ngủ nướng đến tận lúc nào."
Nghe vậy, trong lòng Nhị Nữu khấp khởi mừng thầm. Nàng ta bắt đầu học quy củ một cách nỗ lực hơn hẳn. Thậm chí, nàng ta còn to gan cất tiếng hỏi Tần ma ma xem tư thế hành lễ của mình có chỗ nào chưa đúng hay không. Ngờ đâu, Tần ma ma lại thực sự kiên nhẫn mở lời chỉ điểm cho nàng ta vài câu. Điều này càng khiến thái độ của Nhị Nữu trở nên nhiệt tình và hăng hái tột độ.
Lúc này, Tần ma ma vốn đang cố tình bày ra vẻ mặt nghiêm nghị, lạnh lùng để chờ Lê Tiếu Tiếu hoảng hốt chạy ra tạ tội. Bà ta định bụng sẽ phạt nàng đó một trận thật nặng để nó nhớ đời, đồng thời cũng mượn cơ hội này để "giết gà dọa khỉ", răn đe đám nha đầu còn lại. Ai mà ngờ được, bà ta cứ chờ mãi, chờ đến tận lúc mặt trời lên cao bằng con sào, đồng hồ điểm sang giờ Tỵ (khoảng 9-11 giờ sáng) rồi mà người vẫn chưa chịu tỉnh.
Cái giờ này, thì đến heo cũng phải thức giấc rồi cơ chứ!
Tần ma ma rốt cuộc không thể ngồi yên được nữa. Bà ta lạnh lùng quát lớn: "Người đâu! Mau mang roi da của ta tới đây."
Một nha đầu mặc áo khoác cộc tay màu xanh lục đứng hầu bên cạnh lập tức cúi người đáp lời: "Dạ rõ."
Chẳng bao lâu sau, nha đầu kia đã mang ra một cây roi da đen ngòm. Phần tay cầm của roi sáng bóng, dường như do được sử dụng quá thường xuyên nên đã lên nước nhẵn thín. Thân roi trông vô cùng nặng nề. Tần ma ma vừa vung tay quất thử một nhát, giữa không trung lập tức vang lên tiếng "vút vút" xé gió đầy trầm đục và đáng sợ.
Chứng kiến cảnh đó, Xảo Nương và Đại Hoa không khỏi rùng mình ớn lạnh. Nếu mà bị cây roi da này quất trúng một nhát, e rằng chỉ có nước da tróc thịt bong.
Dẫu sao vẫn chỉ là những tiểu cô nương mang tâm tư đơn thuần, Xảo Nương vội vàng lên tiếng khuyên can: "Ma ma bớt giận, hay là để con về phòng xem thử Tiếu Tiếu tỷ thế nào nhé? Biết đâu tỷ ấy đổ bệnh thật thì sao..."
Thế nhưng, Tần ma ma chỉ lạnh lùng gạt đi: "Ta đã cho nó cơ hội rồi. Cho dù có ốm đau bệnh tật thật, thì bò cũng phải bò ra đây để trình bày rõ lý do với chủ tử! Tránh ra, đừng có cản đường ta."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)