Dù sao cô cũng là người kỳ nào cũng nhận học bổng quốc gia, còn tốt nghiệp đại học trước thời hạn, cho dù có tệ đến đâu cũng sẽ không để bản thân sống thảm hại như vậy chứ?
Khương Vãn Ngâm vội vàng hoàn hồn, nhân lúc trời đẹp, có nắng, tranh thủ đi giặt ga giường trước.
Hiện tại trong thẻ cô chỉ còn lại số tiền học bổng dành dụm được, căn nhà cũ này là do viện trưởng Vương của trại trẻ mồ côi đưa chìa khóa cho cô, nói là thứ duy nhất cha mẹ để lại cho cô.
Thế nhưng bao năm qua, mỗi lần hỏi đến nguyên nhân cha mẹ qua đời, viện trưởng Vương chỉ lắc đầu.
Hai người họ như thể đột nhiên bốc hơi khỏi nhân gian, báo cảnh sát cũng không có kết quả.
Khương Vãn Ngâm vẫn đang nghĩ đến việc hai ngày tới phải đến tiệm thuốc bắc mới mở của ông Lý để phụ giúp.
Gần đây không có trạm xe buýt, khoảng cách quá xa, cô chỉ có một chiếc xe đạp cũ.
Lúc này, bên ngoài có tiếng gõ cửa.
"Vãn Ngâm có ở nhà không? Là chị đây."
Khương Vãn Ngâm bất giác nghĩ đến giấc mơ sáng nay, theo mạch truyện, hôm nay là ngày hai nhà đổi dâu.
Lý trí mách bảo cô không nên tin, nhưng tối qua cô đã gặp quỷ rồi…
Quả nhiên, sau khi mở cửa, suy đoán của cô nhanh chóng được chứng thực.
Khương Thanh Thanh cười hiền dịu, phía sau là Tần Mộ Phong lái xe đưa cô ta đến.
Nhận thấy ánh mắt của Khương Vãn Ngâm, người đàn ông xấu hổ dời mắt đi.
Nụ cười của Khương Thanh Thanh khựng lại, nhanh chóng nói:
"Vãn Ngâm, một mình ở trong căn nhà lớn như vậy còn quen chứ? Thấy điều kiện sống của em cũng giống chị trước đây, chị yên tâm rồi."
Một cơn gió lùa qua, thổi tung cửa sổ ọp ẹp của ngôi nhà cũ kỹ, phát ra tiếng "hu hu".
Khương Vãn Ngâm lười nghe cô ta nói bóng gió: "Lúc đến chị bị thằng nhóc nhà ai ném phân bò vào người à, sao nói chuyện thối thế, có gì thì nói thẳng ra đi?"
Khương Thanh Thanh: "..."
Cô ta lập tức không cười nổi nữa.
"Không ngờ em lại ác cảm với chị như vậy, cha mẹ đuổi em ra khỏi nhà cũng nằm ngoài dự liệu của chị."
Khương Thanh Thanh tỏ vẻ vô cùng tủi thân.
"Chị chỉ muốn đến báo cho em một tiếng, cha mẹ niệm tình cũ, đã sắp xếp cho em một cuộc hôn nhân, đối phương là phi công lái máy bay chiến đấu đấy, nhân tài hiếm có biết bao…"
Hay lắm, đúng là diễn biến theo mạch truyện thật.
Khương Thanh Thanh sốt ruột: "Dù sao thì cũng đã nói chuyện với đối phương rồi, em không đi sẽ có người đến tìm em đấy!"
Khương Vãn Ngâm quay người cầm lấy cây chổi trong sân.
"Được thôi, tôi muốn xem xem tôi không muốn gả thì ai có thể ép tôi, tôi là đồ ngốc không biết báo cảnh sát à? Loại ác bá phương nào, thử đối đầu trực tiếp với cảnh sát xem?"
Khương Thanh Thanh đâu ngờ Khương Vãn Ngâm trông yếu đuối mong manh như vậy, tính tình lại cứng rắn như thế.
Cô ta còn muốn nói gì đó, Khương Vãn Ngâm đã vung chổi về phía cô ta: "Đi thong thả không tiễn."
Bụi bay mù mịt trước mặt.
"Khụ khụ khụ!"
Khương Thanh Thanh bị sặc đến ngây người, mắt mũi không mở ra được, lùi lại mấy bước suýt chút nữa thì ngã.
"Khương Vãn Ngâm! Em đừng có mà được đằng chân lân đằng đầu… A!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)