Chương 1: Thiếu niên
Cuối tháng sáu, bầu trời trong xanh cao vút, thảo nguyên như mặt biển xanh rì, bát ngát không điểm cuối.
Những gợn sóng xanh lăn tăn, gió nhẹ thoảng trên đầu ngọn cỏ, hai con thỏ rừng lông xám bốn chân vung vẩy, chạy trốn thật nhanh trên mặt cỏ cao ngang đầu gối.
Cách đó không xa, có một thiếu niên dáng người cao gây mặc một bộ áo đen tay bó, tóc dài buộc cao đứng trên tảng đá. thiếu niên giương cung cài tên, ngón tay thon dài kéo căng dây cung, mũi tên nhắm thẳng con thỏ rừng đang chạy trốn, hai mũi tên đồng thời lao vút mà đi.
Không mũi nào trượt cả, trong chớp mắt, hai con thỏ cùng bị bắt thủng bụng, chúng nằm trên đất lăn vài vòng rồi không động đậy nữa. "Hay! Bắn khá lắm!"
“Ngươi lại hại thật, Giang Đình!"
Có người vỗ tay khen hay, có người đã vội vàng chạy đi nhặt nhỏ giúp.
Thiếu niên tên giả Giang Đình, tên thật Giang Đình (*) cất cung tên về, nhảy xuống tảng đá, vạt áo tung bay. Ánh mắt rất nhiều người ở đây đều đổ dồn lên người thiếu niên.
Tên giả (đình trong triều đình), Tên thật (đình trong xinh đẹp).
Thiếu niên trạc mười tám, mười chín tuổi, dáng người rất cao, động tác dứt khoát, tay dài chân dài, bả vai hơi nhỏ, màu da trắng hơn nam nhân bình thường nhiêu, gương mặt tuấn tú, mũi cao mắt sâu, lộ ra vài phân nữ tính, chẳng qua đã bị vẻ lạnh lùng trên mặt nàng tẩy sạch không còn sót lại chút gì.
Nàng nhìn hai con thỏ rừng, giọng lạnh tanh, hài lòng nói: "Tạm được, không bị trượt." Tên tiểu binh xách hai con thỏ nhìn nàng nịnh nọt: “Vậy ta đi đưa một con cho Lưu Tổng kỳ.'
Giang Đình gật đầu vẫy tay, câm lấy một con trong đó xách và.
"Dừng lại nghỉ ngơi, một canh giờ sau lên đường.”
Lưu Tổng kỳ dẫn binh phía trước ra lệnh một tiếng, nhanh chóng túm chặt dây cương kéo ngựa dừng lại, xoay người nhảy xuống.
Trời nắng như đổ lửa, ngay cả ngựa cũng mệt nhoài vì nóng huống hồ chỉ là người. Người đi bộ theo ở phía sau đã sớm đầm đìa mồ hôi, bước chân tập tếnh thở phì phò như chó.
"Hừ." Lưu Tổng kỳ ngẩng đầu lên, câm túi nước dốc ngược tu "ừng ực" mấy ngụm, hắn ta vẩy mồ hôi trên mặt châm chọc nói:
"Một buổi sáng mới đi được hai mươi mấy dặm mà các ngươi đã thế này. Nếu như phải hành quân nhanh, chẳng phải còn chưa gặp địch nhân các ngươi đã ngã xuống trước rồi?"
Cỏ khô nhanh chóng bốc cháy, ngọn lửa rất lớn, Giang Đình xoay con thỏ để các mặt được nóng đểu, chẳng mấy chốc da thỏ đã chuyển sang màu khô vàng, mỡ chảy ra nổ lách tách.
Nàng lấy ra vài cái chai lọ từ trong tay nải, rắc gia vị bên trong lên mặt ngoài con thỏ, sau đó dùng một bó cỏ dại đã rửa sạch buộc túm vào nhau làm thành chổi quét, nhẹ nhàng phết đều gia vị lên mặt trên của thỏ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)