Mạch Tiểu Hân cuống quýt lục túi xách tìm chìa khóa, chùm chìa khóa này là Mục Tư Viễn đưa cho cô trước khi đi, cô đã giữ nó cực kì cẩn thận. Mình mà lỡ làm mất chìa khóa của ngôi nhà có tài sản hàng trăm tỷ này thì sẽ có phiền phức lớn, cô nhớ rõ là đã để chìa khóa trong túi xách mà tại sao bây giờ tìm mãi không thấy? Cô đành phải ngồi xổm xuống đổ hết mọi thứ trong túi xách ra.
"Tiểu Hân". Mục Tư Viễn mở cửa từ bên trong, thấy một đống đồ đạc trên mặt đất liền cười hỏi, "Sao thế? Không tìm được chìa khóa à?"
Mạch Tiểu Hân vội nhặt một chùm chìa khóa dưới đất lên, đứng dậy, "Tổng giám đốc Mục, anh về rồi à?" Cô đưa chìa khóa cho Mục Tư Viễn, "Cuối cùng em cũng hoàn thành nhiệm vụ rồi, vật quy nguyên chủ".
Bởi vì sợ làm rơi mất nên cô đã cẩn thận đeo một sợi dây như ý màu đỏ lên trên chùm chìa khóa.
"Cô làm sao rồi? Không thoải mái à?" Mạch Tiểu Hân đi vào phòng ngủ, ngày nào về đến nhà cô cũng thấy Trần Vân Chi ngồi trong phòng khách cười tủm tỉm đợi mình, hôm nay là ngoại lệ.
"Trưa nay mẹ anh không ngủ, giờ muốn chợp mắt một lát". Mục Tư Viễn chặn lại nói. Mẹ muốn tạo cơ hội cho mình nên cố ý để lại không gian cho hai người, toan tính này của mẹ không lẽ anh còn không rõ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
