Ba giờ chiều một ngày trước kì nghỉ tết dương lịch, chương trình liên hoan mừng năm mới của tòa nhà Văn Cẩm khai mạc vô cùng náo nhiệt. Từ sau khi nhà A được xây dựng xong thì truyền thống này vẫn được giữ lại đến nay và dần dần diễn biến thành một hội diễn văn nghệ, tuấn nam mĩ nữ tụ tập dưới một mái nhà, phòng quan hệ xã hội của các công ty lớn âm thầm phân cao thấp với nhau, năm nào cũng có một vài nhân vật hot của năm được phát hiện qua hội diễn.
Lục Tử Tình và Lục Tử Hãn ngồi chính giữa hàng ghế đầu tiên, bên cạnh Lục Tử Hãn là một giám đốc của công ty khác, bên cạnh Lục Tử Tình có một chỗ trống, đó là dành riêng cho Mục Tư Viễn. Lục Tử Tình đưa tay xem đồng hồ, Ngải Lâm nói buổi sáng hôm nay anh ấy sẽ đi công tác về, tại sao bây giờ vẫn còn chưa tới?
Cánh gà cuối cùng cũng được kéo ra, Lục Tử Hãn nhìn thấy Mạch Tiểu Hân thanh tú đứng ở chính giữa sân khấu, áo sơmi kẻ ca rô vừa vặn, quần jean bó sát người, chân đi giày da, đầu đội mũ bò, trong quyến rũ có một nét ngang tàng nghịch ngợm, đôi mắt đẹp sáng như sao, dường như ẩn chứa sự quyến rũ dịu dàng nhưng lại dường như trong suốt không có gì cả. Rõ ràng là một điệu nhảy tập thể sáu người nhưng trong mắt hắn lại không hề có những người khác.
Cùng lúc đó trên đường cao tốc từ sân bay về, tiểu Trần lo lắng nhìn gương mặt trắng xanh của Mục Tư Viễn trong gương chiếu hậu, đôi môi không có một chút màu máu nào, hai hàng lông mày nhíu chặt, so với lúc mình đưa anh ta lên máy bay hôm trước thì đã gầy hơn nhiều, mấy ngày nay nhất định là tổng giám đốc Mục cực kì vất vả, mẹ anh ta mà biết thì lại xót con lắm.
"Đến bệnh viện, gọi điện thoại cho Ngải Lâm". Mục Tư Viễn dùng tay che ngực, hít thở một cách khó khăn, loại cảm giác này quá không ổn. Dịch Đạt gặp phải đối thủ cạnh tranh ác ý, dự án dồn gần như toàn bộ vốn đầu tư vào suýt nữa bị ngáng chân, đám người Tề Tuấn có gắng chống đỡ hơn nửa tháng, đến lúc không thể chống đỡ được nữa thì anh đành phải làm thêm giờ xử lý xong công việc tại Viễn Dương sau đó vội vàng chạy đến. Khi đến thành phố F anh phát hiện tình hình còn nguy cấp hơn so với tưởng tượng của mình, anh không ngừng đàm phán với đối thủ, với đối tác, với tất cả sức mạnh có thể huy động, không ngừng họp, không ngừng suy nghĩ, không ngừng mời khách, mỗi ngày chỉ ngủ hai ba tiếng, rốt cục vào ngày cuối cùng của năm này cũng đã giải quyết được vấn đề.
Anh vội vã trở về gấp. Buổi chiều hôm nay có chương trình liên hoan, là tổng giám đốc, anh phải đến cổ vũ cho cấp dưới của mình, còn nữa, anh cũng nhớ mình đã nói với Tiểu Hân rằng sẽ đi xem tiết mục của cô, nhưng đúng lúc chuẩn bị bước lên máy bay anh lại đột nhiên bị choáng váng rồi trượt chân ngã. Khi đó anh không hề để ý, cho rằng là vì không ăn sáng nên bị hạ đường huyết mà thôi, nhưng Tề Tuấn liều chết không chịu để anh lên máy bay, không làm cách nào khác được, anh đành phải đổi sang chuyến bay tiếp theo. Đến tận lúc đi ra sân bay nhìn thấy vẻ mặt sợ hãi của tiểu Trần anh mới biết trạng thái của mình nhất định cực kì đáng sợ. Bây giờ cảm giác choáng váng đó lại xuất hiện, lần này anh không thể không hoang mang, anh nghĩ đến mẹ mình, nếu như mình cứ thế gục ngã thì mẹ làm thế nào?
Ngải Lâm giơ tay làm thành hình chữ V với Mạch Tiểu Hân với vẻ mặt hưng phấn đang chờ nhận giải trên sân khấu, không khí trong hội trường rất ấm, Mạch Tiểu Hân vẫn mặc bộ đồ biểu diễn đó, chỉ bỏ chiếc mũ bò xuống, mái tóc giả màu nâu cuộn sóng rất dài buông xuống lấp lánh dưới ánh đèn sân khấu. Đáng tiếc Tư Viễn không đến, cô tiếc nuối nghĩ, nếu không sao có thể đến lượt Lục Tử Hãn trao giải chứ? Hắn đang nắm tay Mạch Tiểu Hân nói gì vậy? Ngải Lâm không nhịn được nhếch miệng, gã này thật là biết cách nắm giữ cơ hội, trước mặt công chúng còn dám à ơi. Cô vừa tức giận nghĩ vừa chạy ra khỏi hội trường nghe điện thoại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
