Mạch Tiểu Hân rất muốn từ chối đề nghị cho cô đi nhờ xe của Ngải Lâm, rất muốn rất muốn từ chối. Không biết vì sao, cô cảm thấy từ sau đêm ở Hải Thượng Nhân Gia đó thái độ của Mục Tư Viễn đối với mình đã tỏ ra khang khác, đến cùng là khác ở chỗ nào thì cô lại nói không rõ. Tựa như vừa rồi Mục Tư Viễn thân mật gọi cô là "cún lông xù", nếu như là Lục Tử Hãn thì có thể cô đã phải nổi da gà rồi, nhưng là Mục Tư Viễn nói thì cô lại cảm thấy hết sức tự nhiên. Nhưng thật sự là tự nhiên sao? Dường như cũng không phải. Mấy ngày nay hai người đột nhiên có thể thường xuyên gặp nhau ở nhà ăn, lúc gặp mình bao giờ anh ấy cũng chào hỏi rất tự nhiên, anh cũng gọi cô là Tiểu Hân giống như Ngải Lâm. Các đồng sự trong công ty bất kể già trẻ trai gái đều gọi cô là Tiểu Hân nhưng đều không thể tỏ ra thân thiết bằng tiếng Tiểu Hân này của Mục Tư Viễn, hình như trong đó có rất nhiều nội dung nhưng khi cô ngẩng đầu nhìn anh thì chuyện gì cũng không có. Trong cặp mắt được đông đảo người đẹp bình phẩm là hút hồn người khác nhất tòa nhà Văn Cẩm kìa vẫn chỉ có vẻ trấn tĩnh, cặp mắt đó vẫn chỉ rất dịu dàng nhìn cô. Cô cố gắng hồi tưởng cảnh tượng diễn ra tại cửa nhà vệ sinh hôm đó nhưng lại không thể nghĩ ra là có chuyện gì, có lẽ vì lúc đó cô chỉ hung tợn trừng mắt nhìn gã đàn ông thô tục kia. Ánh mắt của Mục Tư Viễn lúc đó qua lời kể của Hà Đông thì đúng là khoa trương không đỡ được nên đương nhiên cô sẽ không tin đó là sự thật.
Đến cùng là chỗ nào xảy ra vấn đề chứ? Cô nhớ rằng anh nói có một người bạn, một người rất quan trọng ở Thúy minh xuân hiểu, nhưng có quan trọng đến mấy cũng không quan hệ gì với mình đúng không? Mạch Tiểu Hân suy nghĩ hết nước hết cái vẫn không ra, thậm chí còn suy đoán một cách rất máu chó là có lẽ đột nhiên gã Mục Tư Viễn này phát hiện mình và anh ta có dây dưa huyết thống gì đó, bởi vì Mạch giáo sư đẹp trai phong độ thật sự quá được mọi người yêu thích, sau đó cô cực kì quyết đoán hất bay cái suy nghĩ củ chuối này của mình đi, trong lòng âm thầm nói với bố mình ba tiếng "con xin lỗi". Mặc kệ là như thế nào thì Mạch Tiểu Hân vẫn cảm thấy nhất định là phải có nguyên nhân mới khiến Mục Tư Viễn chuyển từ loại thái độ sòng phẳng rõ ràng khách sáo lịch sự có qua có lại trước đây sang loại thái độ hòa ái dễ gần bình dị gần gũi không còn vẻ kiêu ngạo của tổng giám đốc và suốt ngày gọi cô Tiểu Hân Tiểu Hân hiện giờ, có lẽ mình thật sự nên cẩn thận một chút. Cho dù ngoại hình của mình coi như không tồi, cũng có không ít con trai theo đuổi, nhưng người như anh ta nếu như muốn thì xung quanh không thiếu nhất sợ rằng chính là người đẹp. Vì vậy nguyên nhân này đương nhiên cô cũng sẽ không tin tưởng.
Từ nhỏ Mạch Tiểu Hân chính là một em bé nghiêm túc hiếu học có nghi vấn thì nhất định phải tìm ra đáp án, cho nên bây giờ cô rất bối rối, giống như có một thanh kiếm sáng loáng treo ở trên đỉnh đầu mình, vì sao treo ở đó? Là để chém chết mình hay là để bảo vệ mình? Vấn đề quan trọng như vậy mà không làm rõ được thì cuộc đời quả thật sẽ rất đau khổ. Cô liếc qua Mục Tư Viễn ngồi bên cạnh rồi lại nhìn tài xế tiểu Trần chăm chú lái xe phía trước, bầu không khí thật sự tỏ ra ngột ngạt, chỉ có thể ngậm miệng nhắm mắt, địch không động thì ta cũng không động.
Có một câu nói rất hay, "Cây muốn lặng mà gió chẳng dừng". Bất kể cái cây nhỏ mang tên Tiểu Hân này chạy được bao xa thì vẫn không thoát được cô bạn Hà Đông điên khùng của mình. Hà đại tiểu thư ở lại thành phố B một mình giờ này đang cực kì tò mò, cho đến nay cô chưa từng bỏ qua bất cứ cơ hội tìm hiểu tin lá cải nào, hết giờ làm nhàm chán đứng chờ xe bus ở bến xe, Hà Đông tự nhiên nhớ tới Mạch Tiểu Hân đang ngồi trên xe của một gã đẹp trai.
"Mạch Mạch, thế nào? Cùng một thằng cha đẹp trai ngồi xe Benz về nhà có sướng không? Phải bắt được cơ hội này đấy!"
Mạch Tiểu Hân sợ đến mức vội che điện thoại di động lại, âm thanh tại sao lại lớn như vậy, tiểu thư Hà Đông chẳng hề tỏ ra thông cảm với cảnh ngộ của cô bây giờ chút nào. "Đông Đông, xe còn chưa ra khỏi thành phố, giờ đang đúng giờ cao điểm, đường tắc lắm, phỏng chừng phải đến hơn chín giờ mới về đến nhà". Đường cao tốc từ thành phố B đến thành phố C chạy xe chỉ mất hai tiếng, nhưng cứ theo tốc độ hiện nay thì thời gian từ tòa nhà Văn Cẩm đến đầu đường cao tốc chắc chắn sẽ không dưới một tiếng.
"Hôm nay tớ còn phải về nhà ăn bữa cơm sum họp sau đó mới quay về nhà bạn ngủ được", Hà Đông nói: "Khó khăn lắm bố tớ mới chịu mua căn hộ đó mà còn không bắt tớ phải bỏ tiền ra nữa, có lẽ định để lại căn hộ đang ở bây giờ cho em trai tớ sau khi nó cưới vợ. Nếu tớ mà không cưới được chồng thì sẽ phải chen chúc với bố mẹ trong căn hộ tám mươi mét vuông sắp mua mất". Nghĩ đến quốc kế dân sinh của chính mình, Hà Đông nhân tiện thông báo cho Mạch Tiểu Hân từ điểm dừng xe buýt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Mình ko ưa nhân vật Hà Đông. Luôn gán ghép bạn, dù vô ý nhưng thực tế lại đẩy bạn vào tình huống khó xử, mất tự trọng. Từ vụ dự tiệc, đi khai trương cà phê đến ly rượu cá cược.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
