Mặt Mã Tô lúc xanh lúc trắng, rốt cục cả giận nói: "Cô ấy chỉ coi anh là bạn chẳng lẽ chính anh không biết hay sao mà em còn phải đến nói với anh. Anh chỉ hỏi em, hôm nay là chuyện gì? Nếu không có chuyện gì thì Tiểu Hân tuyệt đối sẽ không đỡ rượu cho Tử Hãn như vậy".
Hà Đông cúi đầu không nói, nếu nói ra thì đúng là quá mất mặt.
"Nói đi, nếu em không nói anh sẽ đi hỏi Lục Tử Hãn. Mẹ nó! Xem nó tự biên tự diễn trước mặt mình đúng là cay thật. Tối nay nhất định phải uống chết bỏ mới được!"
"Em muốn mua căn hộ, định nhờ trợ lý Lục giảm thêm một phần trăm". Hà Đông cảm thấy lúc này mình bị Mã Tô nắm trong tay rồi, chính cô cũng không biết tại sao lại nơm nớp lo sợ như vậy.
"Cho nên em mới ép Tiểu Hân uống rượu, mà còn là uống đỡ cho Lục Tử Hãn? Căn hộ thì làm sao? Căn hộ là cái quái gì? Hắn có thể cho không em một căn hộ à? Một phần trăm chiết khấu này quý giá lắm à? Em coi Tiểu Hân là cái gì? Lục Tử Hãn cũng mẹ nó chẳng ra gì, tự nhiên lại ép em làm như vậy!"
"Nhà ở mà vẫn còn không quan trọng? Không có nhà ở thì sẽ phải phiêu bạt đầu đường xó chợ đấy. Một phần trăm cũng quý chứ sao, một phần trăm là hàng chục triệu đấy, em có phải loại cậu ấm lắm tiền bay trên trời tán gái như anh đâu!" Hà Đông đỏ mắt nhìn Mã Tô, "Không cần phải ghen tuông ở đây đâu, còn không phải bị mất mặt ở chỗ Lục Tử Hãn nên anh mới nổi điên như vậy à? Có mấy phần là thực sự vì Tiểu Hân thì chính anh cũng biết!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
