Ông bà nội của Hà Đông từ quê ra định ở lại ăn tết xong mới về. Ngôi nhà vốn bốn người ở còn rộng rãi đó lập tức trở nên chật chội. Ba phòng ngủ một phòng khách, bố mẹ một phòng, Hà Đông và em trai mỗi người một phòng, cơ bản không còn thừa phòng nào. Bố Hà Đông là trưởng phòng, chỉ thông báo một tiếng với vợ rồi lên đường đi công tác để mẹ cô ở nhà vô cùng sốt ruột. Con trai đã học lớp 12, phòng ngủ kiêm phòng học không thể động đến. Phòng con gái cũng không thể động đến, con của vợ trước vốn đã là chuyện nhạy cảm, con gái hai mươi mấy tuổi đầu không có lí gì lại ở cùng phòng với bố mẹ. Đương nhiên, hai ông bà ở phòng khách cũng không được, vậy thì không khác gì đuổi khách, người già thường hay nghĩ nhiều. Cơm nước xong bà kéo Hà Đông ra hỏi xem phải làm thế nào?
"Con đến chỗ Mạch Mạch ở". Ngoài miệng nói sảng khoái nhưng trong lòng Hà Đông vẫn không thoải mái, ngày này cuối cùng cũng đến, gái lớn không giữ trong nhà, bởi vì trong nhà không có chỗ chứa nữa. Cô gọi điện thoại cho Mạch Tiểu Hân nói một lúc rồi không nhịn được bật khóc, nếu như mẹ đẻ mình vẫn còn thì làm sao phải chịu tủi thân như vậy, bây giờ mình thật sự trở thành người ngoài rồi, ông nội bà nội vốn đã trọng nam khinh nữ, cực kì quý cháu trai, ngày nào cũng gọi điện thoại tới hỏi thăm nhưng lại chưa từng gọi cô tới nghe điện thoại. "Mạch Mạch, trước kia tớ vẫn nghĩ hai tư tuổi vẫn còn trẻ chán, trong nhà ít nhất cũng còn chịu được một vài năm nữa, bây giờ xem ra chỉ có thể mau mau đi tìm một người cưới quách cho xong rồi".
Mạch Tiểu Hân chưa từng thấy Hà Đông đau lòng như vậy liền an ủi cô một hồi lâu. Hà Đông khịt khịt mũi nói: "Tớ cũng biết bà ấy không có biện pháp nào khác, nếu là mẹ đẻ tớ bảo tớ ra ngoài ở tạm nhường phòng thì đừng nói là thương lượng với tớ mà kể cả vác cán chổi đuổi đi tớ cũng không nói gì. Hơn nữa còn thằm em tớ, mặc dù là con bà ấy nhưng chung quy vẫn cùng một bố, mười tám năm gọi tớ là chị gái rồi, chẳng lẽ tớ còn nhẫn tâm làm ảnh hưởng đến việc ôn thi đại học của nó? Nhưng tớ vẫn không thể không khó chịu được. Hay là tớ nên tìm một người thật nhỉ?"
"Đi tìm người nào? Tớ cảm thấy tìm người còn khó hơn tìm phòng ở nhiều", Mạch Tiểu Hân nói. Sau khi chia tay Ngô Cạnh, có không ít người trong số những người xung quanh theo đuổi cô, người muốn xe tơ dẫn mối cho cô còn nhiều hơn nữa, còn có khối người trong số các sinh viên cũ của bố cô hiện đang làm việc ở thành phố này, nhưng cô luôn không tìm được một người thích hợp. Có lẽ đúng như Hà Đông nói, cô vẫn không quên được Ngô Cạnh.
Câu này của Mạch Tiểu Hân lại nhắc nhở Hà Đông, hiện nay tập đoàn Văn Cẩm đang bán ra một khu nhà mới, mẫu nhà thu nhập thấp có hơn bảy mươi mét vuông, là nhân viên công ty còn có thể được giảm giá, phải biết giảm giá khi mua nhà chính là phúc lợi lớn nhất trong công ty, nếu bỏ lỡ thì sẽ rất đáng tiếc. Cô liền thương lượng với Mạch Tiểu Hân, "Tớ cũng đi đăng kí mua một căn hộ, bố mẹ bạn nói đúng, con gái phải độc lập, tớ không thể bán cuộc đời mình chỉ vì chuyện nhà ở được. Để tớ hỏi thăm một chút xem chính xác là phải trả trước bao nhiêu tiền, mỗi tháng còn phải trả góp bao nhiêu nữa. Nếu như tớ muốn mua nhà thì cũng không cần đóng tiền sinh hoạt cho gia đình nữa, bố tớ kiểu gì cũng phải hỗ trợ một chút, mẹ tớ mất sớm không để lại bao nhiêu tiền nhưng cũng có thể có ít nhiều, ngoài ra bạn cũng cho tớ vay một ít nữa".
Hai năm nay Mạch Tiểu Hân làm việc ở ngân hàng và công ty xuất bản thu nhập đều không tồi, ngân hàng thương mại trả phần trăm cao, lúc cô mới vào ngân hàng làm bố cô sợ cô tủi thân nên đã nhờ mấy sinh viên cũ tới giúp cô kéo được không ít tiền gửi. Nhưng dù sao cũng mới đi làm được hơn hai năm, mỗi tháng còn phải trả tiền vay nên cũng tích cóp được không nhiều. Cô học ngành tài chính kế toán nên đương nhiên cũng không thể gửi tiền vào ngân hàng để kiếm chút tiền lãi đáng thương đó, cô mua một ít cổ phiếu, có điều thị trường chứng khoán mấy năm nay không tốt nên bị lỗ một ít, cho dù giờ có bán ra sợ rằng cũng không giúp được Hà Đông bao nhiêu.
TV trong nhà ăn đang phát bản tin kinh tế tài chính, Mạch Tiểu Hân vừa xem trong lòng vừa tính toán số cổ phiếu đó. Hai mã cổ phiếu đó nửa năm nay chẳng có động tĩnh gì, từ lâu cô đã chẳng buồn để ý rồi, có nên bán đi cho nhẹ nợ hay không?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
