Lúc này Tứ Hoàng tử cũng không ngồi trên xe lăn nữa, ôm lại ca ca cao hơn nó nửa cái đầu: "Hihi..., đệ đệ... nói với mẫu phi, Trùng Trùng muốn tới tìm Tể Tể."
Thẩm Ngọc Quân đã đi tới, nhìn hai đứa bé xinh xắn ôm nhau, trong lòng có chút an ủi: "Trùng Trùng."
Nàng vừa lên tiếng, hai đứa nhóc lập tức tách ra. Trùng Trùng tiến lên vài bước, tuy là mang giày đặc chế, nhưng nó đi vẫn không được tự nhiên lắm: "Trùng Trùng thỉnh an Hi mẫu phi, Hi mẫu phi cát tường."
"Ấy, mau đứng lên," Thẩm Ngọc Quân vươn tay nhéo gương mặt nhỏ của Trùng Trùng, nếu nói mấy đứa nhỏ trong cung đứa nào xinh đẹp nhất, tinh xảo nhất, vậy thì không ai ngoài thằng nhóc này: "Con về gặp mẫu phi con, có dùng bữa chưa?"
"Dùng rồi ạ," nhóc mập Trùng Trùng đưa bàn tay nhỏ trắng trẻo mập mạp lên bắt đầu đếm: "Trùng Trùng dùng một chén cơm, một đ ĩa thịt kho, một chén canh chim cút, còn có một đ ĩa rau xanh." Đếm xong nó còn vô cùng đắc ý nhìn ca ca đứng bên cạnh: "Mẫu phi đệ nói đệ thật ngoan, chẳng bao lâu nữa sẽ cao giống như Tể Tể."
Tiểu Phì Trùng vừa nghe lời này, nào chịu phục, bắt đầu khoa tay múa chân: "Tể Tể dùng hai chén cơm, hai con cá quế hoa trân châu lớn, còn có một chén canh xương cá rất lớn, Tể Tể ăn nhiều hơn Trùng Trùng, chắc chắn sẽ lớn nhanh hơn Trùng Trùng."
"Vậy ngày mai Trùng Trùng sẽ ăn nhiều hơn," Trùng Trùng dẩu miệng lên, nó đúng là không ăn nhiều bằng ca ca.
"Hai đứa các con đều ăn không ít," Thẩm Ngọc Quân sờ sờ đầu thằng nhóc kia, đứa bé này được Đức phi nuôi rất tốt, tính tình cũng giống Đức phi, đại khí lanh lẹ: "Phụ hoàng con ở trong phòng, mau vào thỉnh an đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


