Trong năm nay, trừ việc không thể tắm rửa gội đầu thì Thẩm Ngọc Quân vẫn rất thoải mái. Buổi tối trừ tịch hôm nay, nàng ngồi trên tháp uống canh gà, nhìn các cung nhân trong cung quay quần bên nhau ăn lẩu, trong lòng có một loại cảm giác an bình kiên định.
Từ sau khi sinh Tiểu Phì Trùng, lòng Thẩm Ngọc Quân đã yên ổn, gần đây nàng mới cảm nhận được cảm giác đứng vững gót chân là như thế nào. Nhìn cục thịt tròn vo nằm bên cạnh, nàng nghĩ sau này chỉ cần nàng không tự mình tìm đường chết, cuộc sống của nàng sẽ rất dễ chịu.
Thẩm Ngọc Quân đưa tay nhẹ nhàng vuốt khuôn mặt của Tiểu Phì Trùng, không ngờ cục thịt tròn vo này lại nhoẻn miệng cười: "Đang mơ thấy được ăn món ngon gì sao?"
Sau khi dùng xong bữa tối, Trúc Vũ bắt đầudẫn mấy cung nữnặn sủi cảo. Thẩm Ngọc Quân ngồi trên tháp một lúc thì hơi mệt, Trúc Vân hầu hạ nàng vào nội thất nghỉ ngơi, đương nhiên nàng cũng bế Thẩm Ngọc Quân ăn no lại ngủ đi cùng.
Ngày hôm sau là mùng một đầu năm, cửa cung Chiêu Dương mới mở chưa bao lâu, Đức phi đã mang theo Uyển Y đến.
"Ây dô, chỗ của muội náo nhiệt thật," Đức phi vừa mới vào cửa điện đã lên tiếng.
Thẩm Ngọc Quân nghênh đón hành lễ: "Thần thiếp thỉnh an Đức phi nương nương, chúc nương nương phúc thọ an khang."
"Nhanh đứng lên," Đức phi cười kéo Thẩm Ngọc Quân: "Vẫn là muội nhiều quy củ, Tiểu Phì Trùng đâu?"
"Tỷ tỷ đến đúng lúc, nó mới thức dậy," Thẩm Ngọc Quân kéo Đức phi đến bên tháp, hai người nhìn Tiểu Phì Trùng bị bọc kín trong chăn đang ngọ nguậy, đôi mày kiếm nhỏ nhăn lại, chép chép miệng, xem ra Tiểu Phì Trùng lại sắp nổi giận.
Thẩm Ngọc Quân nhìn dáng vẻ nhỏ nhẹ này của Đức phi, đâu còn nhuệ khí ngày thường: "Tỷ tỷ, tỷ đừng chiều hư nó, gần đây muội phát hiện tính khí của nó ngày càng lớn, không hài lòng chuyện gì là nhắm mắt lại khóc lớn."
Đức phi nghe vậy không khỏi ngẩng đầu lên, chẳng qua là sau khi trừng mắt liếc Thẩm Ngọc Quân một cái thì lại cúi xuống, bồi dưỡng tình cảm với Tiểu Phì Trùng: "Ta thấy là do người làm nương như muội không đáng tin cậy, trẻ con có khó chịu thì cũng không thể mở miệng nói được, chỉ có thể lớn tiếng khóc," dỗi với Thẩm Ngọc Quân xong nàng lại nói với Tiểu Phì Trùng: "Đúng không nào, Tiểu Phì Trùng của chúng ta chỉ khó chịu mới khóc thôi, có đúng không? Ha ha..."
Thẩm Ngọc Quân định từ bỏ cứu Đức phi khỏi sự mê hoặc bởi một thân thịt non của Tiểu Phì Trùng, nàng lắc đầu ngồi lên tháp, vươn tay cầm hạt hạch đào lên ăn.
Đức phi bế Tiểu Phì Trùng chơi một lúc cũng ngồi xuống tháp: "Ây, ta cũng toát chút mồ hôi rồi này."
Thẩm Ngọc Quân liếc Đức phi một cái: "Vậy tỷ còn không để Tiểu Phì Trùng xuống, tỷ không biết trước đây nhũ mẫu và Trúc Vân, Trúc Vũ luôn thích bế nó, bây giờ nó vừa mở mắt là muốn bế, không bế sẽ khóc, mấy ngày nay muội đang trị cho nó đây."
Đức phi không hề để sự oán giận của Thẩm Ngọc Quân vào trong mắt: "Cung của muội nhiều người như vậy, sao có thể để Tiểu Phì Trùng của chúng ta thức dậy còn nằm trên giường?"
"Muội muốn nói là tính khí của nó quá lớn," Thẩm Ngọc Quân tỏ vẻ không thể nào nói chuyện được với Đức phi, nàng vẫn nên ngậm miệng thì hơn.
"Thân phận của nó vô cùng tôn quý, nếu như không có chút tính khí mới không tốt," Đức phi dựng thẳng Tiểu Phì Trùng lên, cụng trán với nó, cười nói: "Ta thấy Tiểu Phì Trùng của chúng ta cái gì cũng tốt."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
