"Hoàng thượng," Lộ công công không nhanh không chậm vào đình Tử Tiêu: "Mộc Đức nghi uống thuốc độc tự vẫn rồi." Đó cũng là một nữ tử đáng thương, có điều xem tình hình này, hiện giờ nàng chết thật ra là chuyện tốt, kết thúc mọi chuyện, sau này sẽ không đau khổ nữa.
"Vâng," Lộ công công cũng tiếc hận thay cho nàng, người đời chỉ thấy nàng xuất thân phú quý, ăn ngon mặc đẹp, nhưng có mấy người biết những thứ đó đều phải trả giá rất lớn: "Vậy Chu Đức dung và Tiêu Tần thì sao ạ?"
"Giống vậy, người đã không còn, trẫm cũng không so đo với các nàng, cho các nàng chút thể diện," Cảnh đế thả bút son trong tay xuống, cong miệng cười: "Trấn Quốc công và Tây Ninh bá quả nhiên là tri kỷ nhiều năm, đều dã tâm bừng bừng, ích kỷ như nhau. Thật ra trẫm có nghĩ nếu Trấn Quốc công cúi đầu nhận tội, nộp binh quyền lên, trẫm sẽ nể tình tổ tiên Mộc gia mà tha cho những tộc nhân vô tội của Mộc gia, đáng tiếc hắn không tin trẫm, cũng phải, trên đời này, loại người giống như hắn, ngoại trừ bản thân hắn thì sao có thể tin tưởng được người khác?”
Lộ công công cũng cảm thấy Trấn Quốc công ngu đến cừ khôi, Tây Ninh bá càng không có đầu óc: "Nếu hắn không cảm nhận được, vậy Hoàng thượng người cũng không cần thấy tiếc cho hắn, người cho hắn nhiều cơ hội như vậy đã không không có lỗi với tổ tiên Mộc gia, còn hắn không quý trọng là do bản thân hắn."
Nếu Trấn Quốc công là người thông minh thì ngay lúc Hoàng thượng tạo áp lực cho hắn thì đã nên nộp binh quyền lên, dẫn dắt toàn tộc Mộc gia lui ẩn. Tề Dương hầu Thẩm Lâm năm đó vẫn trung thành và tận tâm, khi phát hiện ý đồ của tiên đế không phải đã quyết đoán giao binh quyền, dẫn tộc nhân Thẩm gia rời khỏi Dụ Môn quan à. Nhìn đi, bây giờ người Thẩm gia không tốt lắm, nhưng trái lại đã khiến tiên đế đến lúc chết vẫn còn hổ thẹn với Thẩm gia. Đó mới là cách làm của người thông minh, ngay cả Hoàng thượng cũng nhìn người Thẩm gia với con mắt khác.
Cuộc săn thú mùa xuân lần này, Thẩm Triết Húc kia vẫn một mực canh giữ bên cạnh Hoàng thượng, một tấc không rời, cũng không tranh công, chỉ một lòng bảo vệ xung quanh Hoàng thượng, bảo đảm an toàn của Hoàng thượng, đây là chỗ thông minh của người Thẩm gia.
"Mục đích ra ngoài lần này đã đạt được rồi," Cảnh đế một tay đặt lên bàn, một tay sờ cằm: "Sáng sớm ngày mai về cung."
"Vâng," về cung nhanh như vậy, Lộc công công nghĩ lần này ra ngoài hắn vẫn chưa đi được đâu, ngay cả bạc cũng thu ít đi không ít.
"Mấy ngày nay Đức phi thế nào?" Cảnh đế thuận miệng hỏi.
Hoàng thượng vừa nhắc đến Đức phi, Lộ công công đã nghĩ đến một chuyện: "Đêm vừa mới đến núi Đông Minh, người vốn định nghỉ ở chỗ Đức phi, sau lại đổi ý đến chỗ Phùng Tần. Ngay đêm đó cung nữ tên Uyển Hà bên cạnh Đức phi muốn mượn cơ hội bò lên... cái kia," Lộ công công nghĩ Hoàng thượng đã hiểu được ý của hắn: "Bị Đức phi phát hiện, cho người đổ thuốc nàng ta, ném ra phía sau doanh trại thị vệ." Đúng là Đức phi không ra tay thì thôi, vừa ra tay đã thấy rất trật tự.
"Coi như có chút tính khí," sắc mặt Cảnh đế có vẻ không vui: "Ngược lại cũng không quá ngu ngốc, còn có thể cứu được.
Sáng sớm hôm sau, Cảnh đế rời khỏi núi Đông Minh, vừa qua buổi trưa đã trở lại trong cung. Thấy Hoàng hậu dẫn một đám hậu phi chờ ở cửa cung, hắn quét mắt qua một cái, không tệ, đều còn sống đủ.
"Thần thiếp (tần thiếp) cung nghênh Hoàng thượng hồi cung, Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế," Hoàng hậu dẫn cá vị phi tần hành đại lễ.
"Bình thân," hôm nay Hoàng thượng cũng cho Hoàng hậu chút thể diện, vươn tay kéo nàng lên.
"Tạ ơn Hoàng thượng," các vị phi tần chầm chậm đứng lên.
Lúc này Thẩm Ngọc Quân mới thở phào nhẹ nhõm, Hoàng thượng đã về, Yên Nhiên cũng đã về, Đức phi cũng về, nhưng có ba vị không trở về, e là không tốt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
