Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Người Yêu Online Là Ảnh Đế Chương 2:

Cài Đặt

Chương 2:

Sau khi được tôi gánh cả đêm, anh ấy kết bạn WeChat với tôi, làm CP trong game.

Biết tôi trúng tuyển Đại học A, anh ấy vô cùng phấn khích.

"Anh cũng học Đại học A, khai giảng anh đi đón em, được không?"

Lúc đó tôi còn chưa nghĩ đến việc gặp mặt.

Qua loa đáp lời anh ấy: "Đến lúc đó rồi tính."

Không ngờ lại bị anh ấy nhìn thấu.

"Em không thể tùy tiện chơi đùa với anh, anh nghiêm túc đấy!"

Từ sáng đến tối anh ấy quấn lấy tôi, tôi có chút bất lực: "Rõ ràng anh lớn hơn tôi hai tuổi, sao lại dính người như chó con vậy?"

Kết quả anh ấy nói: "Em thích chó con, vậy anh là chó con."

"..."

Im lặng một lát, cuối cùng tôi cũng đồng ý yêu cầu gặp mặt khi khai giảng của anh ấy.

Kết quả, trước ngày khai giảng nửa tháng.

Anh ấy đột nhiên nói vì có việc, không thể đến đón tôi được.

Khoảnh khắc đó, tôi không biết mình cảm thấy thế nào.

Có lẽ là cảm thấy xấu hổ vì sự nghiêm túc và rung động trước đó của mình.

"Ân Ân, nói cho em một bí mật."

Tôi bảo anh ấy có gì thì cứ nói thẳng.

Bên kia chữ "Đang nhập" kéo dài đến tận hai phút.

Sau đó anh ấy nói: "Thật ra, anh là Châu Trạch Xuyên."

Từ ký ức quay về thực tại.

Cuối cùng tôi không nhịn được nữa: "Anh về khách sạn rồi hả?"

Anh ấy trả lời ngay lập tức: "Anh vừa đến, chuẩn bị đi tắm."

"Tắm xong chụp ảnh cho tôi xem."

Xác minh xem anh ấy có phải là Châu Trạch Xuyên thật hay không.

Hay chỉ là nhân viên lợi dụng danh nghĩa của anh ấy để lừa gạt.

Dù sao không phải người bên cạnh anh ấy.

Cũng không thể chụp được tạo hình của anh ấy trong đoàn phim.

Đột nhiên hiểu ra.

Cứu mạng! Anh ấy nghĩ đi đâu vậy!

Tai tôi nóng bừng, kéo chăn che mặt một lúc.

Rồi mới tiếp tục cầm điện thoại trả lời: "...Thôi, khỏi cần đâu."

Ngày hôm sau, chúng tôi bắt đầu huấn luyện quân sự cho tân sinh viên.

Buổi trưa về, tôi đang nhắn tin với Châu Trạch Xuyên.

Ninh Thư Dao ở bên cạnh, lén liếc nhìn màn hình của tôi mấy cái.

Đột nhiên cười khẩy: "Thật là mặt dày."

Tôi ngẩng đầu lên.

"Châu Trạch Xuyên sẽ yêu đương qua mạng với cậu sao? Chuyện vô lý như vậy mà cậu cũng tin?"

Tôi tắt điện thoại: "Cậu lén xem trộm tin nhắn của tôi?"

"Ai thèm xem trộm cậu, đúng là biết tự dát vàng lên mặt mình."

Cô ta trợn mắt, đứng dậy quay phắt đi.

Trong một buổi chiều.

Tin đồn tôi yêu online, còn cố tình đặt tên đối phương là Châu Trạch Xuyên, đã lan truyền khắp lớp.

"Yêu online còn phải đặt tên đối phương là Châu Trạch Xuyên, đúng là mộng nữ hư vinh."

"Cũng không nhìn lại mình xem mình trông như thế nào, người ta là ngôi sao nổi tiếng, thật sự nhìn thấy cậu, ghê tởm còn không kịp ấy chứ?"

Tôi không để ý đến.

Chỉ là tranh thủ lúc nghỉ ngơi, lén lấy điện thoại ra.

Quả nhiên, Châu Trạch Xuyên lại gửi mấy tin nhắn.

"Khó chịu quá, hôm nay bị sốt rồi."

"Nhưng Ân Ân, em huấn luyện quân sự chắc chắn còn vất vả hơn anh."

"Anh đặt cho em một cốc trà sữa đá, lát nữa nhớ ra lấy nhé."

Thật ra chúng tôi huấn luyện quân sự không được phép mang điện thoại.

Nhưng mấy ngày nay, anh ấy dầm mưa trong đoàn phim, bị cảm lạnh, nói muốn nói chuyện với tôi nhiều hơn.

Nên tôi mới lén mang theo.

Vừa gửi đi hai tin nhắn.

Không xa phía sau đột nhiên vang lên giọng nói của Ninh Thư Dao: "Hứa Ân, sao đang huấn luyện mà còn xem điện thoại!"

Vì xin giấy xin phép nghỉ ốm của trường, nói mình bị dị ứng với ánh nắng.

Nên Ninh Thư Dao không cần huấn luyện quân sự.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc

Premium Banner