Ông nội của nguyên chủ bèn nhớ tới năm xưa từng giúp đỡ một vị thủ trưởng cũ, chính là Tư lệnh Lạc của quân khu Dung Thành hiện tại. Nghe nói nhà Tư lệnh Lạc có một cậu con trai, còn trẻ tuổi đã là Phó đoàn trưởng.
Tiền đồ trong quân đội tươi sáng, ông cụ gạt bỏ thể diện tự mình đến nhà thăm hỏi.
Nhà họ Lạc cũng vẫn luôn rầu rĩ vì chuyện hôn sự của con trai. Lạc Hành Chu quanh năm ở biên cương, một năm không về nhà được hai lần. Bọn họ lo lắng con trai lớn tuổi rồi sẽ càng khó tìm đối tượng. Nghe nói nhà họ Đường có ý kết thân, lại nghĩ tới năm xưa nếu không có ông nội Đường giúp đỡ, Tư lệnh Lạc đã chẳng sống được đến bây giờ.
Phần ân tình này nặng nề như vậy, chỉ yêu cầu kết làm thông gia, dường như cũng không phải không thể chấp nhận.
Đúng lúc Lạc Hành Chu thực hiện nhiệm vụ, phải về nhà một chuyến. Hai người gặp mặt một lần, nguyên chủ thấy nam chính vừa cao vừa đẹp trai, lại còn là sĩ quan quân đội nên lập tức đồng ý ngay.
Chỉ là không ngờ vào đêm tân hôn cô ta mới biết quân đội của Lạc Hành Chu ở biên cương. Nghe nói điều kiện bên đó vô cùng gian khổ, nguyên chủ liền choáng váng.
Nhà họ Lạc vốn đã lo lắng vấn đề hôn nhân của con trai, nếu lập tức ly hôn, e rằng sau này bà mối cũng không dám tới cửa nữa.
Nguyên chủ bèn giả vờ tức giận ngất xỉu, Đường Như Tửu cứ vậy mà xuyên đến.
Mẹ kiếp, Đường Như Tửu nghĩ bụng bản thân mình cũng không có chút chuẩn bị nào.
Nghĩ đến nội dung trong sách, ban đầu nguyên chủ cầm được tiền còn khá vui vẻ, chỉ là sau này có quá nhiều kẻ lắm mồm, đều nói cô ta bị vứt bỏ, Lạc Hành Chu không cần cô ta.
Cô ta lại ngồi không yên bèn chạy đến biên cương.
Nam chính vì công việc đặc thù nên thời gian ở nhà rất ít.
Hai người vốn chẳng có chút tình cảm nào, ngay cả thư từ cũng ít ỏi. Nguyên chủ đến biên cương, phát hiện người đàn ông này chỉ đưa tiền cho mình, xa cách như một kẻ xa lạ, thậm chí lúc ngủ cũng chia giường.
Cô ta nghi ngờ Lạc Hành Chu ngoại tình nên bắt đầu làm ầm ĩ dữ dội. Cuối cùng, có một lần cô ta suýt nữa để lộ thân phận của Lạc Hành Chu, làm anh bị thương nặng khi đang cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
Lần này, ngay cả nhà chồng luôn bao dung cô ta cũng không thể nhịn được nữa. Đợi Lạc Hành Chu dưỡng thương xong, hai người dứt khoát ly hôn.
Nguyên chủ cầm tiền, đúng lúc bắt kịp phong trào cải cách mở cửa. Cô ta đi xuống phía nam nhưng lại bị người ta lừa sạch, tóm lại những ngày tháng cuối đời trôi qua vô cùng thê thảm.
Đường Như Tửu nghĩ đến đây, trong lòng không kìm được mà thở dài một hơi. Cô cũng chẳng tiện đánh giá nguyên chủ, nhưng biết nói sao nhỉ, miệng lưỡi thế gian quả thực rất độc.
Cô tự thấy bản thân cũng không phải hoàn toàn không bận tâm, hơn nữa dù cô không để ý nhưng người nhà thì sao?
Cho nên Lạc Hành Chu nói đúng, chuyện ly hôn không thể diễn ra vào lúc này. Dưới những hạn chế của thời đại, một mình cô vẫn không nên đi thách thức làm gì, dù sao thì ở kiếp trước cô cũng chỉ là một người lười biếng an phận mà thôi.
Còn về việc theo quân, cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông vẫn đứng đó.
Lạc Hành Chu khá kiên nhẫn, hay nói đúng hơn anh vốn dĩ cũng chẳng ôm hy vọng gì ở cô. Thấy cô không lên tiếng, anh cũng không thúc giục mà chỉ lặng lẽ đứng đó, chăm chú nhìn cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)