Lizzie có chút mất kiên nhẫn. Nhưng rất nhanh, cô đã kiềm chế sự bực bội này, lộ ra vẻ cô đơn buồn bã, sâu sắc thở dài: "Ngài tử tước, tôi còn tưởng ngài có thể hiểu ý tôi."
"Tôi là Bá tước."
"Nếu tiếp tục hẹn hò với tôi, danh dự của ngài sẽ bị tổn hại."
Người đàn ông nghĩ đến số tiền hồi môn gần một triệu, kiên định nói: "Danh dự bị tổn hại thì sao? Tôi đã yêu cô mất rồi!"
"Ôi, ngài hãy nghe tôi nói hết đã."
Vẻ mặt của Lizzie càng thêm buồn bã:
"Trước đây tôi không dám nói với ngài, tôi thích mặc váy hở mắt cá chân, vì bà ngoại tôi là một nữ công nhân hèn hạ, còn là một công nhân xa xứ, tôi là sản phẩm lai tạp của nhiều chủng tộc. Hơn nữa, tôi rất thực dụng, hẹn hò với ngài, là vì ngài có tước vị tử tước. Ngài biết đấy, cha mẹ tôi, một người là người phương Bắc, một người là con lai, mặc dù chúng tôi rất giàu, rất rất giàu, kinh doanh công ty đường sắt, công ty dầu mỏ, công ty thép, còn có một đồn điền trồng mía trên đảo nhưng chúng tôi không có tước vị và điền trang cha truyền con nối, cũng không có những bức chân dung gia đình có thể lấp đầy hành lang... Tôi thực dụng, hèn hạ, nông cạn như vậy, trừ khi ngài tham lam của hồi môn của tôi, nếu không thì một quý ông cao quý như ngài, tuyệt đối không thể yêu tôi."
Khuôn mặt người đàn ông tái nhợt.
Những lời này nghe có vẻ như đang khen ngợi anh ta nhưng thực tế lại đang chế giễu từng lời anh ta đã nói trước đó.
Nếu anh ta trả lời rằng anh ta không quan tâm đến dòng dõi và gia thế của cô thì chứng tỏ anh ta là một kẻ đạo đức giả và không có nguyên tắc và thực sự tham lam của hồi môn của cô.
Nhưng nếu nói theo lời cô… được rồi, chúng ta đừng hẹn hò nữa… trời ơi, sao có thể nói ra được, đó là công ty đường sắt, công ty dầu mỏ, công ty thép, một hòn đảo trồng đầy mía và của hồi môn gần một triệu đô la!
Như chúng ta đã biết, cách nhanh nhất để một thanh niên quý tộc thoát khỏi món nợ khổng lồ là cưới một "Con gái nhà giàu" có của hồi môn hậu hĩnh, cách này còn được gọi là "Khoan tiền lớn".
Lizzie chính là "Khoản tiền lớn" béo bở nhất trong mắt họ.
Chỉ cần có thể khoan vào khoản tiền lớn này, những món nợ kia sẽ không còn làm phiền họ nữa. Nhưng… ai sẽ nói thẳng ra lý do này?
Người đàn ông chỉ có thể mấp máy môi, sắc mặt lúc xanh lúc trắng nhìn Lizzie rời đi, lẩm bẩm bằng giọng không ai nghe thấy:
Theo cô, đàn ông mới là người vô nhân tính nhất.
Khi "Đứa con của ác quỷ" bị đẩy ra ánh đèn sân khấu để đấu tay đôi, anh ta không cảm thấy đây là vô nhân tính; khi "Đứa con của ác quỷ" giết chết kẻ luôn giám sát, đe dọa, áp bức mình, anh ta lại cảm thấy đây là vô nhân tính.
Kẻ tiểu nhân như vậy, dù có tước vị tử tước, cô cũng khinh thường.
Ngoài việc thoát khỏi người đàn ông, cô còn có một lý do khác để tìm "Đứa con của ác quỷ".
Cô muốn giải thoát anh ta khỏi lồng giam.
Có lẽ vì cô cũng sắp bước vào một chiếc lồng giam… một chiếc lồng chim bằng vàng lộng lẫy nhưng nông cạn.
Thực ra cô hiểu rõ, phần lớn những thanh niên quý tộc đó đều là kẻ vô dụng, nợ nần chồng chất, chỉ cần ra ngoài đi dạo một vòng là có thể đụng phải mười mấy chủ nợ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)