Anh vẫn đang suy ngẫm về hai chữ "Lòng tự trọng", không nói một lời nhận lấy tấm danh thiếp.
Đối mặt với cuộc trò chuyện đơn phương này, Lizzie cũng không còn gì để nói.
Cô nắm chặt chiếc quạt xà cừ, lại nhìn xung quanh, cảm thấy cứ mở lồng ra như vậy, để Erik trốn thoát, gần như là không thể. Anh sẽ giống như một con linh dương đực bị thương, bị đám người kia bắn chết không thương tiếc.
Lúc này, cô đột nhiên nghĩ đến màn ảo thuật mà Erik biểu diễn trên sân khấu. Chắc chắn vẫn còn nguyên liệu còn lại, chỉ cần cô có thể biến ra màn ảo thuật đó, gây ra một trận náo loạn, Erik có thể nhân lúc hỗn loạn trốn thoát!
Chế giễu đối tượng hẹn hò, ăn trộm chìa khóa của đoàn xiếc, đốt cháy nhà hát… Lizzie cảm thấy mình ngày càng xa rời hai chữ "Quý cô", có lẽ phụ nữ phương Bắc trời sinh không thể trở thành quý cô phương Nam.
Cô hít một hơi thật sâu, một lúc lâu sau mới bình tĩnh lại, thấp giọng, gấp gáp hỏi: "Màn ảo thuật đó… có thể nói cho tôi biết, làm thế nào để biến ra không?"
·
Anh không thể dùng vài ba câu để dạy cô một màn ảo thuật lớn nhưng nói với cô, hậu trường còn vài chai rượu lậu, dán nhãn rượu bourbon, đó là nguyên liệu còn lại của màn ảo thuật.
Rượu lậu có nồng độ rất cao, hoàn toàn không thua kém rượu được ủ trước thời kỳ cấm rượu, thậm chí có loại còn pha chế bằng cồn y tế. Chỉ cần cô biết cách quẹt diêm, thế nào cũng có thể tạo ra một trận hỏa hoạn lớn.
Lizzie gật đầu, đang định đi về phía hậu trường nhưng bị anh kéo lấy cổ tay.
Cô khó hiểu nhìn anh.
Rõ ràng ánh mắt cô dịu dàng không hề trách móc nhưng anh lại như bị roi quất, nhanh chóng buông tay cô ra: "Nếu có thể, xin cô cũng mang cho tôi một chai… Vết thương cần phải khử trùng."
"Không vấn đề gì." Lizzie bình thản đồng ý.
"Cảm ơn." Sắc mặt anh mệt mỏi nhưng vẫn kiên trì nói lời cảm ơn rõ ràng.
Lizzie nhìn anh, không hiểu sao lại thấy tinh thần anh tốt hơn trước rất nhiều… Mặc dù sắc môi càng tái nhợt nhưng đôi mắt lại như vùng đồng cỏ hoang vu đang bùng cháy, lộ ra vẻ phấn khích kinh ngạc.
Vậy thì tốt, cô yên tâm rồi, cô thực sự sợ anh không muốn sống.
Quá trình đốt lửa diễn ra rất thuận lợi. Người phương Nam vẫn luôn nói cô có gen thích đốt phá, nói dối, bây giờ xem ra, có vẻ là thật, cô chỉ cười nhẹ với các thành viên đoàn xiếc, nói muốn tham quan một chút, thế là thuận lý thành chương đi vào hậu trường.
Một đứa trẻ lớn sợ cô trong quá trình tham quan sẽ đụng phải một số cơ quan nguy hiểm nên luôn đi theo cô không rời.
Cô suy nghĩ một chút, mỉm cười đuổi cậu bé đi: "À… Ngực tôi đột nhiên hơi tức, xin lỗi, đây là bệnh cũ rồi, có thể lấy cho tôi một ít muối ngửi không? Nếu không có thì rượu mạnh cũng được."
"Ồ, chúng tôi không có muối ngửi, chỉ có rượu mạnh. Cô chờ một chút, tôi sẽ đi lấy ngay!" Đứa trẻ lớn chạy đi mất.
Rượu lậu ở ngay trong tủ, vị trí rất dễ thấy, cô nhìn thấy ngay.
Chai rượu màu nâu sẫm, dán nhãn rượu bourbon, loại rượu nấu lậu mà những người thượng lưu căm ghét nhất nhưng lại khao khát được uống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
