“Bên Ban Tuyên giáo mau chóng liên lạc với báo chí, không được để người nhà và dân chúng hoang mang. Hễ phát hiện đối tượng tình nghi phải báo cáo ngay lập tức.”
“Liên hệ với Viện Nghiên Cứu trên tỉnh, giục bọn họ cử ngay một chuyên gia xuống đây tìm cách giải quyết.”
...
Hoắc Lăng tức tốc cắt ngắn kỳ nghỉ, lao thẳng ra tiền tuyến. Mọi công việc đều được triển khai khẩn trương, gấp rút.
“Chủ nhiệm Hoắc, có người muốn gặp ngài.” Một nhân viên cấp dưới xách chiếc máy tính xách tay chạy lại.
“Giờ này tôi không rảnh họp qua video đâu.” Hoắc Lăng không ngần ngại vung tay từ chối.
“Hoắc Lăng, ông tốt nhất nên bình tĩnh lại cho cái não sắp bốc khói của ông hạ nhiệt đi, nó mà cháy khét thì không có óc khỉ để thay cho ông đâu.”
Trên màn hình máy tính, một chàng trai khôi ngô đeo cặp kính gọng vàng, hai tay đan chéo đặt trang nghiêm trên bàn, bảng tên trước ngực khắc rõ ba chữ “Ôn Tri Nhất” sắc nét.
“Bạch Hà Vỹ đang ở Viện Nghiên Cứu chờ duyệt hồ sơ.” Giọng nói của Ôn Tri Nhất đều đều lạnh lùng, mang theo ngữ khí đầy châm biếm: “Vụ này rõ ràng là nhắm vào Bạch Hà Vỹ. Mấy người thuê đội ngũ gia công phần mềm nào làm cái ứng dụng người tiến hóa đấy hả? Nó bị hacker đục khoét thủng lỗ chỗ rồi, biết chưa hả?”
****
Ứng dụng người tiến hóa không thuê đơn vị gia công bên ngoài, chẳng nhẽ lại bắt đội ngũ người tiến hóa của bọn họ tự tay mày mò làm từ đầu sao? Nếu làm thế, khéo sản phẩm làm ra lại càng dễ bị hacker chọc thủng nhanh hơn ấy chứ.
Nhưng đối mặt với những lời mỉa mai của Ôn Tri Nhất, Hoắc Lăng tất nhiên không thể gân cổ lên cãi tay đôi được, đành phải mượn gió bẻ măng đổ riệt mọi tội lỗi lên đầu đám gia công phần mềm: “Haizz, tôi cũng đã phản ánh với cấp trên nhiều lần rồi, mấy cái ứng dụng của chính quyền toàn do đám sinh viên mới ra trường của mấy công ty gia công làm cả, nhưng biết sao được, những đơn vị trúng thầu toàn là con ông cháu cha thôi.”
“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Bạch Hà Vỹ mới thức tỉnh hồi đêm qua thôi mà tính luôn cả sáng nay thì đã có hai phe lũ lượt kéo tới thăm dò rồi. Đám tổ chức nước ngoài này đánh hơi tin tức nhanh nhạy thật đấy.”
Hoắc Lăng cũng cảm thấy cạn lời. Mấy cái tổ chức nước ngoài này lúc giải quyết rắc rối trong nước thì câu giờ chần chừ nhây nhớt, thế mà lúc phá hoại quốc gia khác thì tốc độ lại thần sầu thế cơ à?
Đúng là một lũ cặn bã.
“Những biến động phát sinh khi Bạch Hà Vỹ thức tỉnh, bất kỳ tổ chức nào trên thế giới cũng không thể ngó lơ được.” Ôn Tri Nhất hờ hững liếc nhìn Hoắc Lăng: “Do ông chuẩn bị không tốt thôi. Có lẽ ông đang ngập lặn trong niềm vui có con với bà vợ vô hình nào đó, nên não bộ bị hỉ nộ ái ố làm cho mụ mẫm, mất luôn khả năng tư duy bình thường rồi.”
Cái miệng của Ôn Tri Nhất đúng là độc địa, khéo phải đem đi kiểm tra xem có phải anh ấy đã thức tỉnh loại dị năng nào đó rồi không.
“Hiện giờ trên các phương tiện truyền thông báo chí, những thông tin liên quan đến cấm địa đa phần đều chỉ mang tính bề nổi, Bạch Hà Vỹ lại vừa mới thức tỉnh nên vẫn chưa nắm bắt được nhiều về vấn đề này.”
Hoắc Lăng đánh trống lảng: “Tôi sẽ tự tay dẫn theo người đi giải cứu cậu ta ra ngoài.”
Nghe tin Ôn Tri Nhất sẽ đích thân chỉ huy, hòn đá tảng đè nặng trong lòng Hoắc Lăng lập tức được nhấc bổng, ông ta thậm chí còn có hứng thú để trêu chọc lại vài câu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)